Cựu chiến binh

CCB Phạm Xuân Mão

câu chuyện

Thanh Hóa25/02/2026Phạm Thị Bay (xã Ngọc Lặc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi xin giới thiệu, tôi là Phạm Xuân Mão, sinh ngày 3/2/1944, hiện nay là hội viên Hội CCB ở thôn Lương Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá. Tôi nhập ngũ tháng 10/1965. Năm 1966, tôi tham gia kháng chiến chống Mỹ, là một chiến sĩ lái xe vận chuyển dầu, súng đạn, vũ khí, tiếp tế lương thực, thực phẩm cho các chiến trường A, B, C.

Ngày 17/2/1979, tôi tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Việt – Trung, chống bành trướng Trung Quốc. Đó là thời điểm Trung Quốc phát động tấn công trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Trong thời điểm ấy, tôi được giao nhiệm vụ lái xe chở nhu yếu phẩm, các loại súng đạn, vũ khí qua nước bạn Lào cho anh em. Đến năm 1982, tôi xuất ngũ trở về địa phương, khép lại 16 năm phục vụ trong quân đội.

Lần đầu tiên nhận lệnh lên đường ra trận, tôi rất phấn khởi, lúc nào cũng muốn được cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước trong thời điểm chiến tranh. Động lực khiến tôi quyết định rời quê, tạm biệt gia đình để đi chiến đấu rất giản dị: đất nước đang có chiến tranh, vì vậy tôi sẵn sàng lên đường nhập ngũ, nhận lệnh ra chiến trường, không ngại gian khó để chống lại kẻ thù giặc ngoại xâm.

Cuộc sống của thanh niên thời đó vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Ăn uống không đảm bảo, ban đêm vận chuyển đạn dược, ban ngày phải giấu xe để tránh sự đánh phá, vô cùng nguy hiểm. Nhưng với tinh thần, nghị lực không ngại khổ, không ngại khó, chúng tôi quyết tâm vượt qua tất cả những gian nan ấy.

Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, có rất nhiều kỷ niệm, nhưng đáng nhớ nhất là những chuyến xe chở vũ khí, nhu yếu phẩm qua các cầu phà giữa lúc pháo kích, bom Mỹ bắn loạn xạ. Bản thân tôi không hề hoang mang, lo sợ, vẫn vững tay lái vượt qua các cây cầu. Tôi nhớ mãi hình ảnh một chiến sĩ lái xe đi trước tôi vài chục mét, quê ở Nghệ An, đã hy sinh khi bị giặc Mỹ bắn trúng. Những kỷ niệm như vậy càng khiến tôi thêm sôi sục ý chí, cùng đồng đội quyết tâm vượt qua khó khăn để đánh thắng giặc Mỹ.

Tinh thần đoàn kết và tình đồng chí trong chiến tranh là điều tôi không bao giờ quên. Chúng tôi luôn gắn bó với nhau như anh em một nhà, cùng chung chí hướng. Một miếng cơm cũng chia đôi, một chén nước cũng để phần, luôn đoàn kết yêu thương nhau với mục tiêu chung là tiêu diệt giặc để đất nước sớm hoà bình, Bắc – Nam đoàn tụ, nhà nhà hạnh phúc ấm no.

Sau bao năm nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình thật bình dị mà đáng tự hào. Trong 16 năm phục vụ quân đội, tôi từng là người lái xe, rồi được giao nhiệm vụ cán bộ chỉ huy từ tiểu đội trưởng lên trung đội trưởng, rồi đại đội trưởng. Những ký ức ấy tôi không thể nào quên.

Gửi đến thế hệ thanh niên hôm nay và mai sau, tôi mong các bạn phát huy truyền thống anh bộ đội Cụ Hồ, luôn xung kích, vượt qua mọi khó khăn. Tôi mong lớp trẻ phải cống hiến hết mình sức trẻ cả về trí tuệ và thể chất, sẵn sàng theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc khi đất nước cần, để bảo vệ một Việt Nam phồn vinh, hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CCB Phạm Xuân Mão | Câu chuyện thời hoa lửa