CCB Trần Đình Đường
CCB Trần Đình Đường
Ở tuổi đôi mươi, ông Đường viết đơn xung phong ra chiến trường. Điều ấy thật hiển nhiên vì các anh em họ hàng, bạn bè đồng trang lứa của ông cũng đều làm như vậy.
“Khi Bác Hồ ra lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến năm 1946, lứa thanh niên ngày ấy sục sôi ý chí lên đường đánh Tây. Đủ tuổi, đủ tiêu chuẩn thì vào bộ đội, nếu không thì đi thanh niên xung phong,” ông Đường kể.
Học xong chương trình phổ cập, chàng trai trẻ Trần Đình Đường cùng người bạn thân cùng xóm tên Võ Bá Sơn rủ nhau viết đơn xin đi thanh niên xung phong cùng một đợt.
Nhắc đến người bạn, ông Đường ngậm ngùi: “Hoàn cảnh của ông Sơn rất đáng thương. Cha chết đói, mẹ chết no, ông ấy chỉ có một mình nên quyết tâm phải ra trận đánh giặc. Chính nỗi căm hờn ấy, ý chí kháng chiến ấy đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều.”
Ông Đường kể rằng nạn đói năm Ất Dậu (1945) đã cướp đi người cha của ông Sơn, sau đó mẹ ông được người ta thương tình cho ăn một bữa rồi cũng vì nhịn đói lâu ngày, bà bội thực mà qua đời. Câu chuyện sao mà chua xót, đúng như những gì nhà văn Nam Cao từng viết trong tác phẩm “Một bữa no”…
Mang trong mình nỗi khổ mất người thân trước nỗi đau mất nước, hai người bạn cùng quê Nghệ An gia nhập thanh niên xung phong. Họ hành quân ra Thanh Hóa, Sơn La rồi lên Điện Biên, được chuyển sang bộ đội. Ông Đường có nhiệm vụ trực đường dây điện thoại còn ông Sơn là liên lạc viên đại đội.
Họ sát cánh bên nhau chiến đấu cho đến ngày khải hoàn, cùng tham gia tái thiết Điện Biên rồi kháng chiến chống Mỹ, ông Sơn mới qua đời do tuổi cao sức yếu.



