CCB Trần Đình Luân
Từ mảnh đất Nam Định, năm 1968 tôi lên đường vào Trung đoàn 338 rồi Sư đoàn 351. Là lính pháo binh, chúng tôi coi khẩu pháo là người bạn, là linh hồn trong mỗi trận đánh. Những lần nã pháo vào căn cứ địch, tiếng nổ rung chuyển mặt đất đã rèn cho tôi bản lĩnh kiên cường. Năm năm chiến đấu (đến 1973), tôi phục viên trở về với những ký ức hào hùng về "voi sắt" xuất kích, góp phần bẻ gãy ý chí xâm lược của kẻ thù



