CCB Trần Ngọc Luyên
Lên đường từ năm 1971, tôi mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ quê hương La – Mỹ Phúc ra trận. Bảy năm trong quân ngũ là quãng thời gian tôi rèn luyện ý chí thép qua những trận đánh ác liệt trên khắp các chiến trường. Không ghi danh đơn vị cụ thể trong ký ức ngắn này, nhưng tôi nhớ nhất là những buổi chiều hành quân, vai nặng ba lô nhưng lòng nhẹ tênh vì lý tưởng độc lập. Năm 1978, tôi trở về, mang theo những vết thương và niềm vinh quang thầm lặng



