CCB Trần Ngọc Thức
Nhập ngũ năm 1967, tôi đã đi qua những năm tháng cam go nhất của cuộc kháng chiến. Kỷ niệm sâu đậm là những buổi sinh hoạt văn nghệ ngay giữa lòng chiến trường. Chỉ với một cây đàn ghi ta cũ và những giọng hát mộc mạc, chúng tôi đã quên đi sự tàn khốc của chiến tranh. Những bài hát về quê hương, về người mẹ hiền đã tiếp thêm nghị lực để chúng tôi cầm chắc tay súng, bảo vệ độc lập tự do



