CCB Trần Quang Bình
kỷ niệm chiến trường Trị Thiên
Mùa hè năm 1972, tôi vừa tròn 18 tuổi và là khẩu đội trưởng của đơn vị pháo phòng không chốt giữ ở cao điểm gần cầu Quảng Trị để bảo vệ đội hình bộ binh và các tuyến đường tiếp tế then chốt. Thời tiết tại chiến trường Trị - Thiên là cái nóng của gió Lào và cát trắng. Nhưng đáng sợ nhất là máy bay B-52 và các loại phản lực hiện đại của Mỹ cứ mươi phút lại một đợt oanh tạc. Chúng thả bom nổ rung chuyển mặt đất, đất đá văng tung tóe vào mâm pháo. Tôi đứng trên công sự điều khiển khẩu đội bắn trả vào máy bay địch. Bỗng nhiên một quả bom nổ gần khiến hầm đạn của khẩu đội bên cạnh bốc cháy. Tôi vừa chỉ huy bắn, vừa lao sang cùng đồng đội dập lửa, sơ tán đạn dược. Chúng tôi tiếp tục chiến đấu khi một chiếc F-4 lao xuống định cắt bom vào trận địa, chúng tôi bắn trả, luồng đạn cao xạ 37mm bắn trúng trực diện, bùng cháy rồi rơi xuống phía hạ lưu sông Thạch Hãn



