CCB Trần Trọng Phúc
Làm lính lái xe vận tải hậu cần, vô lăng là người bạn đời của tôi. Những chuyến xe đêm không đèn vượt qua "túi bom" Trường Sơn luôn là ký ức hào hùng nhất. Địch bắn phá liên tục, tôi phải điều khiển xe lách qua những hố bom còn nóng hổi khói. Chỉ cần nghĩ đến hàng hóa, vũ khí kịp ra tiền tuyến, mệt mỏi và sợ hãi đều tan biến sau những vòng bánh xe lăn.



