CCB Trần Văn Ánh
Những ngày ở Sư đoàn 324, tôi nhớ nhất là những đêm hành quân xuyên rừng Quảng Trị. Đơn vị D27 của chúng tôi khi đó nhận lệnh chốt giữ cao điểm dưới cơn mưa bom dội xuống không dứt. Đất đá cày xới, nhưng anh em vẫn nắm chặt tay súng, chia nhau mẩu lương khô thấm nước mưa. Giữa lằn ranh sinh tử, tình đồng đội là thứ duy nhất giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi để chờ đợi ngày toàn thắng.



