CCB Trần Văn Hiển
Năm 1975, tôi rời quê hương lên đường cứu nước. Kỷ niệm sâu đậm là chuyến hành quân bộ ròng rã suốt nhiều ngày đêm để vào chiến trường. Đôi giày vải rách tươm, đôi chân sưng tấy nhưng khí thế của những chàng trai tuổi mười tám đôi mươi vẫn hừng hực. Chúng tôi đã đi bằng tất cả tình yêu dành cho mảnh đất Mỹ Phúc và khát khao hòa bình cho dân tộc.



