CCB Trần Viết Hoan
Ông Hoan nhớ mãi đêm đứng gác giữa rừng sâu. “Trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng côn trùng và lá động. Lúc ấy ai cũng nhớ nhà, nhưng nhiệm vụ là trên hết. Khi trời sáng, nhìn đồng đội vẫn an toàn, tôi thấy một đêm thức trắng cũng xứng đáng.”



