CCB Vù A Thức
rong những câu chuyện về một thời “hoa lửa” của những người lính từng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, ký ức về Mặt trận Vị Xuyên luôn là một phần đặc biệt sâu đậm. Ở nơi ấy, giữa núi rừng Hà Giang hiểm trở, những người lính đã phải đối mặt với bom đạn khốc liệt, giữ từng mỏm núi, từng cao điểm bằng lòng quả cảm và ý chí kiên cường. CCB Vù A Thức, quê thôn Nậm Mả, xã Võ Lao, là một trong những người lính đã từng trải qua những năm tháng như thế.
Người con Nậm Mả lên đường bảo vệ biên cương: Sinh ra và lớn lên tại thôn Nậm Mả, xã Võ Lao, trong một gia đình gắn bó với cuộc sống lao động nơi miền núi, CCB Vù A Thức mang trong mình sự mộc mạc, chân chất của người con quê hương. Khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ, trở thành người lính của đơn vị 356B.Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đồng đội được điều động thực hiện nhiệm vụ tại Mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang – một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.Đối với người lính Vị Xuyên năm ấy, những địa danh như Thanh Thủy, Hà Giang, Núi Đất, Đồi Đài, Cô Ích, A6, A5 và đặc biệt là cao điểm 685 đã trở thành những ký ức không thể nào quên.
Những ngày tháng ở cao điểm 685: Cao điểm 685 là một trong những vị trí chiến đấu vô cùng ác liệt trên chiến trường Vị Xuyên. Địa hình núi đá hiểm trở, đường tiếp tế khó khăn, thời tiết khắc nghiệt, trong khi bom pháo liên tục dội xuống trận địa.Trong những ngày chiến đấu tại đây, CCB Vù A Thức cùng đồng đội luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Có những thời điểm, tiếng pháo vang lên liên hồi, đất đá rung chuyển, khói bụi phủ kín trận địa. Người lính chỉ có thể bám chắc công sự, giữ vững vị trí và chờ thời cơ thực hiện nhiệm vụ.Ở chiến trường, tình đồng đội là điểm tựa lớn nhất. Những người lính chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng nhau củng cố công sự, vận chuyển đạn dược và động viên nhau vượt qua những giờ phút khốc liệt.Có những người đồng đội hôm trước còn ngồi bên nhau, hôm sau đã không còn trở về. Những mất mát ấy trở thành nỗi đau lặng lẽ trong lòng những người còn sống.
Vết thương chiến tranh và những năm tháng không thể quên: Trong quá trình chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên, CCB Vù A Thức bị thương, để lại những thương tật lâu dài. Ông được xác nhận là thương binh hạng 3/4.Vết thương đã khép lại theo thời gian, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính năm xưa.Mỗi khi nhắc đến Vị Xuyên, ông không chỉ nhớ đến những trận đánh ác liệt mà còn nhớ đến đồng đội – những người đã cùng ông vượt qua mưa bom, bão đạn. Đó là những người lính đến từ nhiều miền quê, nhiều dân tộc khác nhau nhưng cùng chung một mục tiêu: giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Trở về với cuộc sống đời thường: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương, CCB Vù A Thức tiếp tục cuộc sống bình dị tại thôn Nậm Mả, xã Võ Lao. Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện cho ông bản lĩnh, ý chí và tinh thần trách nhiệm.Trở về đời thường, người lính năm xưa lại trở thành người nông dân, người cha, người ông trong gia đình. Nhưng trong ông vẫn luôn hiện hữu phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, nghĩa tình, trách nhiệm và luôn hướng về quê hương, đất nước.Ông thường nhắc nhở thế hệ trẻ rằng cuộc sống hôm nay có được bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập, lao động, sống có trách nhiệm với gia đình và quê hương.
“Hoa lửa” còn mãi với thời gian: Câu chuyện của CCB Vù A Thức không chỉ là câu chuyện về một người lính từng chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên. Đó còn là câu chuyện về cả một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc.Từ Nậm Mả, Võ Lao đến cao điểm 685, Vị Xuyên, quãng đường ấy đã in dấu tuổi thanh xuân của người lính. Những năm tháng bom đạn đã đi qua, nhưng ký ức về đồng đội, về những trận chiến và những mất mát không bao giờ phai nhạt.Hôm nay, khi đất nước thanh bình, CCB Vù A Thức có thể nhìn lại chặng đường đã qua với niềm tự hào của một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ. Vết thương trên cơ thể là dấu tích của chiến tranh, còn những ký ức trong tâm hồn chính là chứng nhân của một thời “hoa lửa”.Cao điểm 685 có thể đã lùi xa trong thời gian, nhưng tinh thần chiến đấu, lòng yêu nước và sự hy sinh của những người lính Vị Xuyên như CCB Vù A Thức sẽ mãi là một phần ký ức thiêng liêng của lịch sử bảo vệ biên cương Tổ quốc.


