Cha con ông Nguyễn Tấn Kịch – Những bước chân “đội cơm nuôi quân” giữa lửa đạn chiến tranh

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thắng lợi của dân tộc Việt Nam không chỉ được làm nên từ những trận đánh oanh liệt nơi chiến trường, mà còn được hun đúc từ sự hy sinh thầm lặng của hàng triệu người dân nơi hậu phương. Trong số đó, cha con ông Nguyễn Tấn Kịch là những nhân chứng lịch sử tiêu biểu, gắn bó cả tuổi thanh xuân với công việc nấu cơm, đội cơm nuôi quân, góp phần tiếp sức cho bộ đội ta vượt qua muôn vàn gian khó.
Nay đã 80 tuổi, ông Nguyễn Tấn Kịch vẫn còn nhớ rất rõ những ngày tháng cùng cha mình tham gia phục vụ kháng chiến. Khi ấy, đất nước chìm trong bom đạn, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng tinh thần yêu nước và lòng tin vào thắng lợi của cách mạng luôn cháy bỏng trong mỗi người dân. Cha của ông Kịch là ông Nguyễn Thành Tâm, là người sớm tham gia công tác hậu cần cho bộ đội. Nhìn theo tấm gương của cha, ông Kịch: khi đó mới 15 tuổi, đã sẵn sàng cùng cha gánh vác nhiệm vụ, trở thành một “chiến sĩ hậu cần” đúng nghĩa.
Hằng ngày, hai cha con cùng bà con trong vùng tổ chức nấu cơm cho bộ đội. Những nồi cơm được nấu vội trong điều kiện thiếu thốn, phải che giấu kỹ lưỡng để tránh sự phát hiện của địch. Sau khi cơm chín, cha con ông Kịch lại đội cơm trên vai, lội bộ qua những quãng đường dài, băng rừng, vượt suối, len lỏi qua các lối mòn hiểm trở để đưa cơm đến tận tay bộ đội. Có những chuyến đi kéo dài hàng ngày, phải vượt qua những chặng đường xa xôi, gian khổ, luôn đối mặt với nguy cơ bị địch phát hiện, truy bắt.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong suốt những hành trình ấy, người cha vừa là người chỉ đường, vừa là chỗ dựa tinh thần cho cậu con trai còn rất trẻ. Ông Kịch nhớ mãi hình ảnh người cha lặng lẽ đi phía trước, gánh trên vai không chỉ là thúng cơm nặng trĩu mà còn là trách nhiệm với cách mạng, với bộ đội nơi tiền tuyến. Những lời dặn dò giản dị của cha như: “Cố gắng giữ an toàn, đưa được cơm đến cho bộ đội là quý nhất” đã theo ông Kịch suốt cả cuộc đời.
Công việc đội cơm nuôi quân tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, từng nắm cơm, từng hạt gạo đều là nguồn động viên to lớn đối với bộ đội. Cha con ông Kịch luôn tâm niệm rằng, chỉ cần bộ đội có bữa cơm nóng, có thêm sức khỏe thì mọi vất vả, hiểm nguy mà mình phải chịu đựng đều trở nên nhẹ nhàng.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, cha ông Kịch không còn nữa, nhưng những ký ức về một thời cha – con cùng chung chí hướng, cùng gánh vác nhiệm vụ vì Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông. Câu chuyện về hai cha con đội cơm nuôi quân không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là biểu tượng đẹp của tinh thần yêu nước, của sự nối tiếp truyền thống cách mạng từ thế hệ cha anh sang thế hệ con cháu.
Những đóng góp thầm lặng của cha con ông Nguyễn Tấn Kịch đã góp phần làm nên sức mạnh đoàn kết quân – dân, một trong những nhân tố quyết định thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đây là bài học lịch sử sống động, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay trân trọng hòa bình, biết ơn những hy sinh của thế hệ đi trước và không ngừng rèn luyện, cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.



