Bài viết

Cha nằm lại Hoàng Sa, con gái mạnh mẽ bước tiếp

Lạng Sơn13/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chín năm trước, trên cầu truyền hình "Tổ quốc nhìn từ biển", Dương Thị Xuân Trường (huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi) hồn nhiên nói mong ước được trở thành cảnh sát biển khiến bao người xem thổn thức.

Xuân Trường cùng bà ngoại cho tỏi vào bao mang đi bán, tỏi do mẹ Trường làm được trong vụ mùa vừa qua - Ảnh: TRẦN MAI Xuân Trường cùng bà ngoại cho tỏi vào bao mang đi bán, tỏi do mẹ Trường làm được trong vụ mùa vừa qua - Ảnh: TRẦN MAICô bé Trường ngày ấy giờ đã 18 tuổi, sắp trở thành tân sinh viên, nhưng ước mơ ngày đó xin gửi theo người cha can trường bám biển và đã vĩnh viễn nằm lại Hoàng Sa trong một chuyến ra khơi bốn năm trước.Người cha mãi ở lại cùng biển khơiBuổi chiều, đảo Lý Sơn lộng gió, Trường cùng mẹ bước dọc con đường quanh vũng neo đậu tàu thuyền Lý Sơn. Dòng họ Dương ở Lý Sơn đã 12 đời nối nhau bám đảo. Chỉ là lâu rồi chiếc tàu của ông Dương Văn Giàu - cha Xuân Trường - làm thuyền trưởng không trở về nữa. "Còn tàu bác Hai và bác Bốn đi Hoàng Sa chứ ba Giàu ở lại Hoàng Sa luôn rồi, không về nữa", Trường trầm giọng.Lời con gái như cứa vào vết thương người mẹ - bà Bùi Thị Phước Thạnh - đã bốn năm ngóng chồng trong vô vọng. Ngày 2-1-2019, tàu cá do thuyền trưởng Giàu chỉ huy đang đánh bắt ở vùng biển Hoàng Sa thì bão tràn về. Thuyền trưởng lèo lái con thuyền vượt sóng trở về đất liền. Sóng đập thân tàu, nước tràn vào khoang lái đẩy dây neo xuống biển quấn chặt vào chân vịt. Để cứu tàu và chục ngư dân bên lằn ranh sinh tử, anh Giàu lặn xuống biển tháo dây neo khỏi chân vịt."Khi lên trở lại tàu đã mệt lả lại bất ngờ bị sóng đánh mạnh đẩy anh rớt xuống biển. Đêm tối, nước chảy xiết, dù cố quay tàu trở lại tìm nhưng không được. Sóng lúc đó quá dữ, mọi người đành cho tàu thuận sóng về đất liền. Cứu anh em nhưng anh mãi mãi nằm lại Hoàng Sa", bà Thạnh rớm nước mắt.Buổi chiều hai mẹ con thường dẫn nhau ra vũng neo đậu tàu thuyền Lý Sơn, họ vẫn nhìn về phía biển, chờ đợi những hư không - Ảnh: TRẦN MAIBuổi chiều hai mẹ con thường dẫn nhau ra vũng neo đậu tàu thuyền Lý Sơn, họ vẫn nhìn về phía biển, chờ đợi những hư không - Ảnh: TRẦN MAIĐôi lúc bà tự huyễn hoặc như một phép màu, chồng mình rơi xuống biển, trôi dạt vào một hòn đảo hoang nào đó ở Hoàng Sa và vẫn còn sống. Tự trấn an mình vậy nhưng bốn năm qua, chiều rảnh rỗi bà lại ra vũng neo đậu tàu thuyền nhìn những chiếc tàu cá trở về, trông ngóng. "Tôi cũng tuyệt vọng rồi nhưng cứ cố tin vì thương anh. Thói quen ra biển chờ anh về vẫn không bỏ được", bà Thạnh chép miệng.Người ngư dân can trường ấy mất đã để lại khoảng trống mênh mông nơi căn nhà nhìn ra phía biển. Làng biển, chồng là trụ cột, vợ ở nhà chăm con nên khi ông Giàu đột ngột ra đi, khốn khó ập đến. Bà Thạnh không biết xoay xở thế nào để lo cho hai con. Trường vẫn nhớ cái tết năm cha mất, buồn nhất đời mình. "Còn một tháng nữa là tết nhưng ba không bao giờ về nữa. Tết năm đó, mẹ cứ ngồi ở bờ biển, ai khuyên cũng không chịu vào nên hai anh em ra ngồi cùng mẹ luôn", Trường kể.Xuân Trường thắp nén hương lên bàn thờ cha. Cô bé đã nỗ lực rất nhiều để không dang dở giấc mơ con chữ từ khi cha mất - Ảnh: TRẦN MAIXuân Trường thắp nén hương lên bàn thờ cha. Cô bé đã nỗ lực rất nhiều để không dang dở giấc mơ con chữ từ khi cha mất - Ảnh: TRẦN MAIMình không thực hiện được ước mơ trở thành cảnh sát biển lúc bé, nhưng với ngành đã chọn, mình vẫn theo đuổi mục tiêu góp sức khẳng định chủ quyền Tổ quốc ở Hoàng Sa để ngư dân Việt Nam an tâm đánh bắt trên vùng biển này.DƯƠNG THỊ XUÂN TRƯỜNG"Mình luôn tin ba dõi theo" Current Time 0:00/Duration 3:21

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn