CHA TÔI – LỜI HỨA NẰM LẠI ĐIỂM CAO 1015
Tôi là con gái của một liệt sĩ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1967 cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc.
Tôi là con gái của một liệt sĩ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1967 cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Thống nhất đất nước Cha tôi một học sinh giỏi đầy triển vọng của trường Cấp 3 Phúc Thọ Hà Tây nay là Hà Nội. Là con một trong gia đình, chưa thuộc diện nhập ngũ nhưng cha tôi đã viết đơn bằng máu, tình nguyện ra trận. Trước khi đi cha hứa với bà nội rằng: khi nào đất nước thống nhất con sẽ về tiếp tục học đại học. Thế rồi cha mang lời hứa vào chiến trường và lời hứa ấy mãi mãi nằm lại ở điểm cao 1015 rồi Charlie (đồi Sác Li)- Sa Thầy - Kon Tum. Sau chiến dịch Đường 9 nam Lào Năm 1971 cha được thưởng phép về cưới mẹ. Chỉ 7 ngày sau đám cưới, cha lại khoác ba lô lên đường. Trước khi đi cha dặn mẹ: nếu sinh được con trai đặt tên là Vũ Hùng còn nếu là con gái đặt tên là Tố Giang.
Hai mươi hai tuổi trên cương vị tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 8 trung đoàn 64 sư đoàn 320. Cha đã chỉ huy đơn vị bước vào một trận chiến vô cùng khốc liệt ở điểm cao 1015 . Ngày 12 tháng 04 năm 1972 Cha tôi đã anh dũng hi sinh, hơn hai tháng sau tôi mới chào đời và được đặt tên là Đàm Thị Tố Giang.
Sau này lớn lên tôi mới hiểu rằng Cha đã để lại một món quà vô giá và tôi cảm thấy biết ơn trân quý cái tên của mình. Hồi bé lũ trẻ có trêu tôi là không có bố, tôi rất tủi thân khóc và về kể với ông nội. Ông nội tôi không trách mắng, không dỗ dành. Ông lặng lẽ mở tủ lấy ra một chiếc hòm. Trong hòm là những bài kiểm tra toàn điểm bốn, điểm năm (lúc bấy giờ là điểm giỏi và điểm xuất sắc), bằng phen, giấy khen và một vài tấm ảnh đen trắng đã nhòe các góc. Ông lấy ra một bức ảnh và nói: đây là bố cháu, Bố cháu đang bắt tay Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi cầm bức ảnh vuốt ve các góc ngắm nhìn người cha mà tôi chưa được một lần cất tiếng gọi Bố.
Và cũng từ đó ông nội thường kể cho tôi nghe về cha của mình bạn bè có trêu chọc tôi cũng không còn khóc nữa, tôi chỉ thì thầm gọi Bố ơi ở trong lòng. Tuổi thơ tôi thay vì được nghe cha dạy dỗ, bảo ban, kể chuyện thì tôi chỉ được nghe những câu chuyện về cha từ gia đình, từ đồng đội của cha. Đặc biệt trung tướng - anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - Khuất Duy Tiến. Ông, mỗi lần nhắc đến Cha tôi thường rưng rưng nước mắt. Ông kể rằng Cha tôi có thói quen rất đẹp, đó là dù trong chiến trường ác liệt đến đâu thì cha tôi vẫn ghi chép lại những kinh nghiệm, bài học sau mỗi trận đánh và vẫn làm thơ động viên tinh thần bộ đội. Trong đó có bài thơ “chiếc áo trấn thủ” mà đại tướng Võ Nguyên Giáp đã giữ làm kỷ niệm. Chỉ tiếc rằng tất cả những di vật của cha các kỷ vật của cha đã nằm lại cùng cha ở điểm cao 1015.
Tôi tự hào và biết ơn cha nhiều lắm. Ông không chỉ để lại cho tôi một cái tên và những tấm huy chương mà cha còn để lại cho tôi một khuôn mẫu về nhân cách và lý tưởng sống mà tôi thầm nhủ Mình phải sống thế nào để xứng đáng với cha, để không hổ thẹn khi đứng trước dư ảnh của cha.
Là con liệt sĩ hay con của những người lính cụ Hồ thì đều chịu những cái thiệt thòi do thiếu vắng. Có những người như tôi, chưa một lần được gặp bố nhưng chúng tôi lớn lên và trưởng thành nhờ niềm tự hào của cha mẹ mình, bởi tình yêu của Đảng, nhà nước, của quân đội của nhân dân, của nhà trường và của toàn xã hội, Đặc biệt là những lúc khi phải đứng trước những quyết định quan trọng trong cuộc đời. Tôi thường tự hỏi: không biết nếu còn cha thì không biết cha sẽ khuyên mình điều gì nhỉ? Và rồi lại tự trả lời. Những lúc như vậy tôi thấy mình cô đơn và tôi có thói quen những khi gặp khó khăn tôi thường viết thư cho cha. Những bức thư đó có tác dụng động viên là điểm tựa để tôi vững vàng vượt qua khó khăn.
Nếu nhìn bằng một lăng kính khác thì tôi lại thấy mình may mắn tôi may mắn. Vì tôi được làm con gái của một người lính cụ Hồ kiên cường và dũng cảm. Khi tôi còn đi học, đến lớp học nào các thầy cô cũng nói rằng: là con gái của bố Đặng Vũ Hiệp thì chắc chắn học giỏi. May mắn vì là con của bố nên khi tôi quay trở về với sư đoàn 320 đơn vị cũ của bố tôi được cán bộ chiến sĩ sư đoàn 320 đón tiếp như đón người thân ruột tịt và may mắn nhất tôi được một vị tướng anh hùng mà nhân hậu - Trung tướng anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Khuất Duy Tiến Nguyên là hiệu trưởng trường Sĩ quan Lục quân 1 đã luôn chỉ bảo dạy dỗ và định hướng cho tôi như người cha thứ hai. Tất cả những điều đó làm Tôi tự hào hơn về cha và biết ơn nhiều hơn tôi thầm nhủ mình phải cố gắng sống tốt hơn. Khi nhận được giấy báo trúng tuyển Đại học Sư phạm Hà Nội Tôi đã viết thư cho cha và nói với cha rằng: Cha ơi con đã thực hiện được lời hứa của cha với bà nội. Ra trường, nối nghiệp cha tôi về làm giảng viên ở trường Sĩ quan Lục quân 1. Mỗi khi thoác bộ quân phục màu xanh tôi thầm nhủ dù trên bất kỳ cương vị nào thì mình cũng phải cố gắng để sống tử tế hơn nhân ái hơn cống hiến nhiều hơn nữa. Đó là cách tôi lựa chọn để xứng đáng với cha với đồng đội của cha.



