Cha tôi - người lính cụ Hồ
Cha tôi - Người lính cụ Hồ
Cha ngồi đó, mái tóc đã bạc theo năm tháng, đôi mắt vẫn ánh lên một niềm kiêu hãnh lặng lẽ. Tôi ngồi bên cha, lặng nghe từng lời kể, mà như nghe cả một thời đất nước dậy sóng hiện về.
Cha bảo, từ năm 1951 đến 1966, cha chỉ là một cậu bé lớn lên nơi vùng đất xã Phong Lạc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau (nay là xã Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau). Tuổi thơ của cha gắn với ruộng đồng, với con nước, với những ngày tháng gian khó nhưng bình yên trước khi giông bão chiến tranh ập đến.
Rồi tháng 2 năm 1966, cha rời gia đình, rời mái nhà thân thuộc để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Cha tham gia cách mạng tại Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 2, Quân khu 9. Giọng cha trầm lại khi kể về những trận đánh ác liệt, nơi bom đạn xé trời, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Cha không kể nhiều về đau đớn, nhưng tôi biết, những vết thương trên cơ thể cha – những chiếc xương sườn từng gãy – là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho đất nước. Tháng 6 năm 1975, khi đất nước vừa hòa bình, cha được giải ngũ vì thương tích. Chiến tranh kết thúc, nhưng những ký ức hào hùng ấy vẫn còn sống mãi trong cha.
Từ đó đến tháng 10 năm 2021, cha tiếp tục cống hiến trong Hội Cựu chiến binh ấp Chống Mỹ, xã Minh Thuận, huyện U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang (nay là ấp Chống Mỹ, xã U Minh Thượng, tỉnh An Giang). Dù không còn ở chiến trường, cha vẫn giữ vững phẩm chất của người lính – sống mẫu mực, trách nhiệm, luôn chấp hành nghiêm chỉnh mọi chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, cha trở về với cuộc sống đời thường, nhưng trong tôi, cha vẫn là một người lính – kiên cường, bất khuất và đầy tự hào.
Nghe cha kể, tim tôi nghẹn lại. Tôi thấy biết ơn vô cùng – biết ơn cha, và biết ơn cả một thế hệ đã hy sinh tuổi xuân để đổi lấy hòa bình hôm nay. Những trang sử không chỉ nằm trong sách, mà đang hiện hữu ngay trước mắt tôi, qua từng lời kể, từng ánh nhìn của cha.
Là một giáo viên mầm non, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không phải là cầm súng ra chiến trường như cha ngày trước. Nhưng tôi có một “mặt trận” khác – đó là nuôi dưỡng tâm hồn, gieo những hạt mầm yêu nước, lòng biết ơn và nhân ái cho các em nhỏ.
Tôi tự hứa với cha, với chính mình: sẽ tiếp bước cha theo cách của riêng tôi. Tôi sẽ kể cho các con nghe những câu chuyện về lòng dũng cảm, về sự hy sinh, để các con lớn lên biết trân trọng hòa bình, yêu quê hương đất nước. Tôi sẽ dạy các con sống tử tế, sống có trách nhiệm – như cách cha đã sống suốt cả cuộc đời.
Cha ơi, những năm tháng cha đã đi qua là bản anh hùng ca không bao giờ phai nhạt. Con tự hào là con của cha. Và con sẽ tiếp tục viết tiếp hành trình ấy – bằng tình yêu nghề, bằng trái tim của một người giáo viên, để những giá trị cao đẹp mà cha và thế hệ đi trước đã gìn giữ sẽ mãi được lan tỏa.



