Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Cha tôi – người lính của những mùa gió lộng”

Người con gái kể về cha bằng tất cả niềm tự hào

Đà Nẵng21/11/2025Hoàng Lê Phi Bách (Trường Đại học Kỹ thuật Y-Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Cha tôi – người lính của những mùa gió lộng”

Kể theo lời của Lê Thị Hồng Thanh (sinh năm 1971)

Tôi là Lê Thị Hồng Thanh, con gái út của ông Lê Quang Cự. Cha tôi đã rời cõi đời vào năm 2016, nhưng đến bây giờ, mỗi lần nhớ về cha, trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm giác tự hào xen lẫn biết ơn – những ký ức về một người lính, một người cha, một con người sống cả đời vì Tổ quốc.

Cha tôi sinh năm 1935, tại một vùng quê nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Thuở thanh niên, khi tiếng súng kháng chiến còn vang vọng ở khắp miền Trung, cha tôi đã xung phong gia nhập lực lượng cách mạng tại Đà Nẵng. Ông thường kể rằng lúc ấy thanh niên chỉ có một lựa chọn duy nhất: đứng lên bảo vệ quê hương.

Cha tôi – người lính trẻ gầy gò, bước hành quân còn in dấu trong bùn cát – đã được điều vào lực lượng bộ đội xung phong. Đà Nẵng những năm chiến tranh ác liệt, bom đạn dội xuống gần như mỗi ngày, nhưng cha bảo:

“Lúc đó tụi cha gan lì lắm, nghe tiếng máy bay còn chạy ra ngoài trước để bảo vệ dân.”

Sau một thời gian chiến đấu ở địa phương, cha được lệnh tập kết ra Bắc, gia nhập Trung đoàn 108, thuộc Sư đoàn 306, Quân đội nhân dân Việt Nam. Cuộc chia tay với quê nhà là một trong những điều khiến cha nhớ nhất. Ông nói mình chỉ kịp nhìn lại quê hương một lần cuối, rồi lặng lẽ bước lên chuyến tàu của những người lính, mang theo lời hứa sẽ trở về trong ngày đất nước yên bình.

Những năm tháng ở miền Bắc, cha tôi cùng đồng đội vừa huấn luyện vừa làm nhiệm vụ theo phân công. Tôi sinh sau chiến tranh, nhưng mỗi lần nghe cha kể về cái lạnh cắt da ở các doanh trại, về những buổi hành quân xuyên đêm, hay những tháng ngày thiếu thốn mà cả trung đoàn vẫn giữ nụ cười… lòng tôi lại thấy một thời quá đỗi hào hùng.

Cha tôi không phải anh hùng được ghi tên trong sử sách. Ông chỉ là một người lính bình thường – nhưng với tôi, ông là cả một bầu trời. Ông sống giản dị, thương người, và chưa bao giờ khoe khoang về những gì từng trải qua.

Có lần tôi hỏi:

“Cha có sợ không, khi ra trận?”

Cha nhìn tôi, nheo đôi mắt đã mờ theo năm tháng:

“Sợ chứ. Nhưng ai cũng sợ. Chỉ là phải mạnh hơn nỗi sợ để bảo vệ những người mình thương.”

Cha mất năm 2016, mang theo những câu chuyện chưa kể hết của một đời trận mạc. Nhưng những ký ức mà cha để lại – những dòng nhật ký cũ, những câu chuyện kể bên ấm trà, những vết sẹo trên đôi tay – vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Giờ đây, mỗi khi đi ngang qua dòng sông Hàn, nhìn những cây cầu soi bóng xuống mặt nước, tôi lại nghĩ về cha và thế hệ của ông. Những con người âm thầm, bền bỉ, đã góp vào nền độc lập hôm nay bằng cả tuổi trẻ.

Tôi tự hào vì mình là con gái của Lê Quang Cự – người lính xung phong, người đã đi qua chiến tranh với trái tim trọn vẹn dành cho Tổ quốc và gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn