Cha tôi – người trở về từ chiến tranh chống Mỹ
Trong ký ức của tôi, cha Hà Văn Lợi luôn là một người giản dị, ít nói và giàu tình yêu thương. Khi còn nhỏ, tôi chỉ biết cha là người luôn âm thầm chăm lo cho gia đình. Lớn lên, qua những câu chuyện cha kể, tôi mới hiểu rằng phía sau dáng vẻ bình dị ấy là cả một chặng đường tuổi trẻ gắn với những năm tháng chiến tranh chống Mỹ.
Ngày ấy, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh, cha cũng như bao thanh niên cùng thời, rời quê hương, gia đình để lên đường làm nhiệm vụ. Tuổi trẻ của cha được gửi lại nơi chiến trường, nơi những người lính phải trải qua biết bao gian khổ, thiếu thốn và thử thách.
Cha ít khi kể về những điều mình đã trải qua. Mỗi khi nhắc đến chiến tranh, cha thường chỉ kể những câu chuyện giản dị về những năm tháng trong quân ngũ, về đồng đội và những ngày xa quê. Có lẽ những ký ức ấy đã quá sâu sắc nên cha không muốn nói nhiều.
Sau những năm tháng chiến tranh, cha may mắn trở về quê hương. Nhưng chiến tranh không hoàn toàn rời khỏi cuộc đời cha. Những ảnh hưởng của những năm tháng ấy khiến sức khỏe của cha bị suy giảm nghiêm trọng, 82% sức lao động.
Khi còn nhỏ, tôi không hiểu vì sao cha thường mệt mỏi, sức khỏe yếu và không thể làm được nhiều việc như những người khác. Chỉ khi trưởng thành, tôi mới hiểu rằng phía sau những hạn chế ấy là những năm tháng cha đã trải qua trong chiến tranh.
Điều khiến tôi thương cha nhất là dù sức khỏe bị ảnh hưởng nặng, cha chưa bao giờ muốn con cháu phải thương hại mình. Cha luôn cố gắng làm những việc phù hợp với khả năng, tự chăm sóc bản thân và động viên chúng tôi sống tốt.
Cha thường nhắc con cháu rằng: “Được sống trong hòa bình là điều quý giá, phải biết trân trọng và cố gắng.”
Câu nói ấy theo tôi đến tận bây giờ.
Cha đã từng đi qua chiến tranh, nên cha hiểu giá trị của bình yên. Với cha, một mái nhà có đủ con cháu, một bữa cơm sum họp, những ngày tháng không còn tiếng súng đã là những điều vô cùng đáng quý.
82% suy giảm sức lao động là một con số khiến tôi càng thêm kính trọng cha. Nhưng tôi hiểu rằng không một con số nào có thể nói hết những gì cha đã trải qua. Đằng sau đó là tuổi trẻ, là những năm tháng xa nhà và những ảnh hưởng mà cha phải mang theo suốt cuộc đời.
Nhìn cha hôm nay, tôi không chỉ thấy một người bệnh binh có sức khỏe bị hạn chế. Tôi thấy ở cha hình ảnh của một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và cống hiến trong những năm tháng đất nước gian khó.
Cha đã trở về từ chiến tranh, mang theo những ảnh hưởng của một thời bom đạn, nhưng vẫn giữ được sự lạc quan, lòng tự trọng và tình yêu thương dành cho gia đình.
Tôi tự hào vì được làm con của cha.
Tôi muốn kể lại câu chuyện về cha để con cháu sau này hiểu hơn về thế hệ đi trước. Để các em biết rằng, những ngày tháng bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đã có những người như cha tôi, dành tuổi trẻ cho đất nước và trở về với những mất mát âm thầm.
Cha tôi – Hà Văn Lợi – người trở về từ chiến tranh chống Mỹ với 82% suy giảm sức lao động. Nhưng trong ký ức của tôi, cha chưa bao giờ là một người yếu đuối. Cha là người đã dạy tôi rằng: dù cuộc đời có nhiều giới hạn, con người vẫn có thể sống mạnh mẽ, tử tế và yêu thương.
Đó là câu chuyện về cha tôi – một người lính năm xưa, một người cha bình dị và là niềm tự hào suốt đời của những người con.



