Bài viết

Chai Thuốc Xanh Trên Ba Lô

Một chai thuốc đỏ nhỏ bé trong ba lô quân y đã cứu sống nhiều đồng đội giữa rừng sâu. Nhưng với nhân chứng, điều đáng nhớ nhất không phải là thuốc… mà là người đã âm thầm nhường nó khi chính mình đang bị thương.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Nguyễn Văn Khải là quân y của một đơn vị hoạt động ở miền Đông Nam Bộ. Đơn vị thường xuyên hành quân trong rừng rậm, nơi muỗi, vắt và vết thương nhiễm trùng là chuyện xảy ra mỗi ngày.

Trong ba lô quân y của ông luôn có một chai thuốc xanh nhỏ — loại sát trùng hiếm hoi thời đó. Nó được coi như “vật cứu mệnh” của cả tổ.

Mỗi lần có người bị thương, ông Khải đều phải cân nhắc rất kỹ, vì dùng nhiều là hết.

Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Phúc, người hay xung phong đi trước dò đường. Cậu rất ít nói, nhưng lần nào cũng là người đầu tiên quay lại khi có đồng đội gặp nạn.

Một hôm hành quân xuyên rừng, ông Khải bị trượt chân ngã xuống hố đá. Chân ông bị rách sâu, máu chảy không ngừng.

Mọi người định lấy chai thuốc trong ba lô của ông để xử lý vết thương.

Nhưng ông Phúc giữ lại.

Cậu nói:

— “Để tui lo cho anh trước. Còn thuốc… để dành cho mấy anh em khác.”

Rồi chính cậu dùng nước suối rửa vết thương cho ông Khải, sau đó cẩn thận băng lại bằng mảnh vải áo của mình.

Ông Khải nhớ rất rõ bàn tay cậu lúc đó run lên vì lạnh và mất máu.

Vài tuần sau, trong một trận phục kích bất ngờ, đơn vị bị tách đội hình. Ông Khải chỉ kịp nghe tiếng Phúc hét lên từ phía sau, rồi tất cả chìm trong tiếng súng.

Sau trận đó, Phúc không còn trở lại.

Chai thuốc xanh vẫn còn trong ba lô ông Khải đến tận cuối chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện này, ông chỉ nói một câu ngắn:

— “Nó đã dùng cả tuổi trẻ của mình để giữ người khác sống… còn mình thì không kịp giữ lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chai Thuốc Xanh Trên Ba Lô | Câu chuyện thời hoa lửa