Chạm
“Chạm” không chỉ là sự chạm đến cảm xúc, mà còn là sự thức tỉnh trong suy nghĩ của thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và sự hy sinh. Thực hiện sản phẩm này, em cảm nhận sâu sắc hơn rằng phía sau cuộc sống yên bình hôm nay là những mất mát không gì bù đắp được, từ đó nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hiện tại và không ngừng cố gắng xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.
Chạm
Biểu tượng vĩnh hằng Nguyễn Thị Thứ – một người mẹ đã đi qua gần trọn một thế kỷ đời người bằng những hy sinh mà không lời nào có thể diễn tả hết. “Chạm” là khoảnh khắc trái tim em lặng đi khi hiểu rằng có một người mẹ đã 11 lần tiễn con và người thân ra trận, để rồi 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại mãi mãi không trở về. Đó không chỉ là những con số, mà là 12 lần trái tim người mẹ bị xé làm đôi, là những đêm dài thức trắng, là những giọt nước mắt chảy vào trong mà không thể cất thành lời.
Em không chỉ kể lại cuộc đời của Mẹ, mà cố gắng “chạm” vào nỗi đau và sự kiên cường phi thường ấy. Mẹ không gục ngã, không oán than, mà lặng lẽ biến đau thương thành sức mạnh, tiếp tục động viên những người con khác lên đường vì Tổ quốc. Giữa chiến tranh khốc liệt, hình ảnh người mẹ âm thầm đào hầm, nuôi giấu cán bộ, che chở cho cách mạng như một biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và đức hy sinh.
“Chạm” không chỉ là một bài viết, mà là sự thức tỉnh trong em về giá trị của hòa bình hôm nay. Khi đặt bút viết về Mẹ, em nhận ra rằng cuộc sống bình yên mình đang có được đánh đổi bằng những mất mát quá lớn. Từ đó, em tự nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hiện tại và không ngừng cố gắng để xứng đáng với những hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. “Chạm” vì thế không chỉ chạm đến câu chuyện của một người mẹ, mà còn chạm đến trái tim, đến ý thức và lòng biết ơn sâu sắc trong mỗi chúng ta.



