Chăm sóc thương binh ở Điện Biên Phủ
Ngày 22 và 23-4: Đi vào thăm anh Văn và ăn cơm trưa với anh. Anh Văn hỏi han tỉ mỉ về tình hình điều trị của anh em thương binh, bệnh binh, tinh thần phục vụ và sức khỏe của các bác sĩ, y sĩ, y tá, hộ lý và anh chị em dân công ở các trạm điều trị. Anh còn góp nhiều ý kiến rất đúng về vấn đề sức khỏe bộ đội và điều trị thương binh.
Ước mong của mình: Thương binh ăn được, ngủ được, có màn, khỏi ruồi. Anh em phấn khởi làm việc; làm sao cứ trẻ trung, hăng hái, không chán nản cả đời người.
Ngày 2-5: Từ 9 giờ tối hôm qua, tiếng súng nổ rầm rầm xung quanh Điện Biên Phủ và tiếng máy bay ì ầm cả đêm. Sáng được tin của anh Cẩn là hôm qua, quân ta đã bắt đầu làm đợt 3. Thấy người khỏe, hăng hái. Có lẽ vì đợt 3 đã đến chăng?
Ngày 4-5: Độ 3 giờ sáng, súng nổ vang và giòn, quân ta lại đánh. Trời mưa cả đêm, đến gần sáng, máy bay đến nhiều. Nóng ruột chờ tin tức. Mỗi lần súng nổ là thấy người mạnh khỏe ra, tuy bị đi lỵ. Khi nằm trong giường nghe súng nổ, lại thấy trời mưa, lo cho anh em thương binh trong chiến hào quá! Một thế hệ dũng cảm đã nêu cao cờ Việt Nam trên trường quốc tế.
Ngày 5-5: Trước kia ở Việt Bắc, bọn Pháp đi săn ta từng người, nay bộ đội ta lại “săn chim, tỉa sẻ” bọn chúng. Cuộc đời cũng hay mà cũng sung sướng được thấy cảnh tượng đổi ngôi như vậy.
Bây giờ sống một đời quá giản dị: Mổ, xem bệnh thương binh, lại mổ. Hôm qua mổ cho một anh thương binh trẻ chưa đầy 20 tuổi. Ngực và bụng anh bị trúng đạn mà anh không một tiếng kêu ca. Không có cuộc đấu tranh vĩ đại này, có lẽ không bao giờ mình được rõ tinh thần anh hùng của Quân đội ta.
Ngày 7-5: Lúc chờ xe để đi Đội điều trị 2, ở trong một bản cháy gần cây số 64, có một đồng chí đi xe đạp qua nói với cụ Thu: “Điện Biên Phủ giải phóng rồi!”. Cũng có lẽ! Vì từ trưa đến chiều không có một tiếng máy bay, không nghe một tiếng súng. Thật là lạ!
Khi ra đường, độ 6 giờ 30 phút chiều, thấy anh Chiêm ở trên đi xuống hỏi: “Anh Tùng đấy phải không? Ta đã chiếm được Điện Biên Phủ rồi!”. Tôi ôm chầm lấy anh Chiêm. Cụ Tụng cũng choàng lấy cổ anh Chiêm mà hôn. Tôi hét to: “Hoan hô!”. Rừng cũng hắt lại tiếng hoan hô của tôi vang vang. Các chị dân công cũng hét vang. Tiếng hoan hô nghe rung chuyển cả núi rừng và kéo dài như không ngớt.
Chiến dịch Điện Biên Phủ đã kết thúc. Em và các con Trân, Bách ơi! Chiến sĩ Điện Biên Phủ đã chiến thắng. Một trang lịch sử mới đã bắt đầu. Đêm nay chắc không thể nào ngủ được...



