Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Nhà tình báo và những phi công tù binh« Trả lời #56 vào lúc: 01 Tháng Ba, 2020, 06:12:52 am » |
Điều quan tâm của sở chỉ huy tiền phương của Bộ trong kế hoạch đánh vào Sài Gòn là: phải làm tê liệt hoạt động của các sân bay và chế áp có hiệu quả các trận địa pháo lớn của địch.
Không quân Mỹ ngụy ở miền Nam có nhiều sân bay nhưng quan trọng nhất là hai sân bay lớn: Biên Hòa và Tân Sơn Nhất. Muốn làm tê liệt hai sân bay cũng như để chế áp phi pháo địch, theo dự kiến của ta là phải có khoảng mười một vạn viên đạn đại bác cỡ lớn từ 105mm đến 175mm. Nhưng hiện tại ta mới chỉ có sáu vạn viên. Để có đủ số đạn pháo lớn thì phải vận chuyển trong khoảng nửa tháng nữa - như thế là chậm so với kế hoạch. Có nhất thiết phải chuyển tiếp năm vạn viên đạn pháo lớn nữa không? Mạc Lâm suy nghĩ, vấn đề là tìm ra cách đánh vào hai sân bay lớn. Qua khai thác tù binh cũng như nhiều năm làm việc phục vụ các chiên dịch lớn như Đường 9 - Khe Sanh, chiến dịch Quảng Trị, làm việc với các đồng chí bên binh chủng đặc công, Mạc Lâm nêu vấn đề cùng Nguyễn Thành Trung:
- Vấn đề đảm bảo an toàn cho máy bay cất cánh thế nào?
- Hàng ngày, ở các sân bay có đội bảo vệ kiểm tra thường xuyên. Nếu có hiện tượng lạ chúng phải dùng máy dò mìn quét dọn hai ba tiếng đồng hồ trước khi cho máy bay cất cánh. - Nguyễn Thành Trung trả lời.
Mạc Lâm à lên thành tiếng rồi đưa ra phương án:
- Để làm tê liệt sân bay của địch không cần phải bắn nhiều đạn pháo mà chỉ cần, mỗi ngày bắn vào sân bay bôn đến năm lần. Buổi sáng bắn vào 5 giờ, 9 giờ, 11 giờ... chẳng hạn. Mỗi lần chỉ cần bắn mươi mười lăm viên vào đường băng máy bay lên xuống là làm cho chúng không thể cất cánh được rồi.
- Đúng, bác nói đúng. - Nguyễn Thành Trung ngay từ đầu đã gọi Mạc Lâm bằng bác xưng cháu. Chắc là Nguyễn Thành Trung thấy Mạc Lâm tóc bạc lại từ Sở chỉ huy phái đến - Đúng là nếu đường băng bị đạn ta pháo kích, tụi bảo vệ sân bay phải làm việc hai ba tiếng đồng hồ mới dám cho máy bay cất cánh. Ta bắn pháo lớn kiểu cầm canh vào những giờ đó vừa tiết kiệm đạn pháo lớn vừa khống chẽ toàn bộ máy bay lên xuống. Ta dành pháo chẽ áp các cụm pháo lớn của địch.
Mạc Lâm rất vui vì ý kiến của mình được Nguyễn Thành Trung ủng hộ sẽ có tác dụng lớn là không phải mất thời gian chuyển thêm đạn pháo. Những điều khai thác được từ Nguyễn Thành Trung, Mạc Lâm trực tiếp báo cáo với Tổng Tham mưu trưởng, Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh Văn Tiến Dũng. Sau đó Nguyễn Thành Trung được đưa ra ngoài tổ chức huấn luyện phi công làm nên chiến công vang dội: 15 giờ 40 phút ngày 28 tháng 4 biên đội năm chiếc A37 do Nguyễn Thành Trung dẫn đường cất cánh từ sân bay Thành Sơn ném bom sân bay Tân Sơn Nhất vào thời điểm hết sức quan trọng có tác dụng lớn đến diễn biến Chiến dịch Hồ Chí Minh. Trận ném bom của biên đội Nguyễn Thành Trung làm tê liệt hoàn toàn sân bay lớn nhất Sài Gòn, đánh một đòn cân não vào tinh thần hoang mang, rệu rã của quân đội Sài Gòn và những tham vọng cuối cùng của Mỹ.
Vào khoảng 9 giờ sáng, Mạc Lâm cùng với một cán bộ tình báo của Miền đến khách sạn Continental. Phạm Xuân Ẩn là nhà báo hay là nhà tình báo? Điều đó làm cho Mạc Lâm trăn trở từ khi biết tin. Gặp nhà báo mình phải lịch sự, cẩn thận, tất nhiên là với tư thế của người chiến thắng – nghĩ thế, Mạc Lâm sửa lại áo, vuốt lại mái tóc trước khi gõ cửa.
Phạm Xuân Ẩn ra mở cửa mời khách.
Mạc Lâm hơi sững lại, không như những điều mình nghĩ về Ẩn. Phạm Xuân Ẩn không to cao, trắng trẻo, mà lại gầy, nước da đen, cặp mắt linh lợi trên tay điếu thuốc đang hút dở. Phạm Xuân Ẩn nói tiếng miền Nam:
- Mòi các ngài vào.
Nhìn nhanh bao quát căn phòng, Mạc Lâm nhìn Phạm Xuân Ẩn, rồi tự giói thiệu:
- Tôi là Mạc Lâm, cán bộ của Viện Nghiên cứu Lịch sử Việt Nam gặp nhà báo để được biết thêm về giai đoạn cuối cùng người Mỹ ở Việt Nam nhất là cuộc di tản vừa qua?
Phạm Xuân An nhìn Mạc Lâm nói nhỏ:
- Tôi sẵn sàng kể những điều tôi biết với tư cách một nhà báo. Còn những nội dung khác xin phép ông buổi chiều tôi xin kể tiếp.
Phạm Xuân Ẩn không tỏ ra lúng túng như một vài người của chế độ cũ vừa gặp người của cách mạng. Anh ta tự nhiên, thân tình, gọi cà phê mời khách rồi vừa hút thuốc vừa kể chuyện về người Mỹ ở Sài Gòn những ngày trước 30 tháng 4. Những gì Mạc Lâm cần biết đã được giải đáp. Khoảng hơn 11 giờ, khách ra về, Phạm Xuân Ẩn hẹn chiều làm việc tiếp. |