Chân dung Mẹ Việt Nam anh hùng: Những bà mẹ của lòng tự hào
Mẹ Phạm Thị Ba: Vui mừng với danh hiệu này
Những ngày tháng tư lịch sử, khi cả nước đang hướng về ngày kỷ niệm 41 năm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước (30.4.1975- 30.4.2016), chúng tôi tìm về phường Uyên Hưng (TX.Tân Uyên) thăm mẹ Phạm Thị Ba (SN 1928). Tuy đã 88 tuổi, nhưng trông mẹ vẫn còn khỏe và mẹ kể về những năm tháng chiến tranh như một ký ức đẹp của cuộc đời.
Quê mẹ Ba ở xã Tân Bình, Tân Uyên (nay là xã Tân Bình, huyện Bắc Tân Uyên) là một trong những vùng bị bom đạn kẻ thù trút xuống như mưa, nhưng người dân nơi đây vẫn kiên cường, một lòng theo cách mạng, che giấu và ngầm tiếp tế lương thực cho bộ đội. Nhà mẹ cũng như những nhà khác, chồng mẹ là ông Trần Văn Đặc (SN 1927) tham gia cách mạng từ năm 1946.
Với trí thông minh và tháo vác nên ông là một cán bộ kinh tài xã rất được trọng dụng. Ông Đặc đã vận động bà con ủng hộ lương thực, đạn dược cho cách mạng, lập nhiều chiến công, được tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng nhất, Huân chương Quyết thắng hạng nhất.
Năm 1967, đứa con trai duy nhất của mẹ là anh Trần Văn Dấn (SN 1950) cũng tham gia làm du kích xã. Tuy mới 17 tuổi nhưng anh Dấn rất gan dạ. Anh xông pha trận mạc và tiêu diệt được nhiều sinh lực địch, được tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng ba.
Sau 2 năm lên đường nhập ngũ, anh Dấn trở về quê nhà ăn tết với mẹ và vận động bà con hàng xóm đóng góp cho cách mạng. Trên đường trở về đơn vị, anh Dấn bị địch phát hiện. Sau nhiều giờ quần nhau với địch, anh Dấn vướng phải mìn và đã hy sinh anh dũng. Tối hôm đó, dì Bảy (em của mẹ Ba) đã lấy chiếu gom xác anh Dấn rồi lén chôn ở bìa rừng.
Biết tin con trai hy sinh, trong lòng mẹ đau như ai cắt nhưng mẹ vẫn kiên trung động viên chồng tiếp tục chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc. Mẹ quyết biến đau thương thành hành động cách mạng, mẹ tải gạo vào rừng tiếp tế cho bộ đội không ngừng nghỉ. Mẹ nói, nhìn các chú bộ đội mẹ thấy thương và đỡ nhớ con hơn.
Tháng 3-1969, khi ông Đặc về xã làm công tác và xé cờ của địch thì bị chúng phát hiện. Chúng phục kích và bắn chết ông tại Nhà Đỏ. Không dừng lại ở đó, bọn giặc còn truy bắt và cho xe tăng ủi sập nhà mẹ Ba. Chúng bắt em của mẹ (dì Bảy) tra tấn, nhưng không lấy được thông tin gì, nên chúng đành thả dì Bảy về.
Nỗi đau mất con chưa nguôi thì tin ông Đặc hy sinh đã khiến mẹ một lần nữa đau khổ. Để có thể tiếp tục sống và cống hiến cho cách mạng, mẹ đã chuyển về Uyên Hưng sinh sống và buôn bán khô mắm ở chợ Tân Uyên. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, tuy chồng và con đã hy sinh nhưng mẹ vẫn tiếp tế nào là pin đèn, thuốc men, gạo… cho bộ đội ở trong rừng và một lòng hướng theo ngọn cờ của cách mạng.
Thời gian trôi qua, nỗi đau của mẹ đã dần vơi, thay vào đó là niềm vui được sống trong cảnh thanh bình, đất nước hoàn toàn độc lập. Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại, mẹ được an ủi nhiều hơn khi luôn được Đảng và Nhà nước quan tâm. Mẹ vừa vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Chia sẻ với chúng tôi, mẹ nói: “Mẹ rất vui khi chứng kiến sự tiến bộ, phát triển, giàu đẹp của quê hương đất nước; các thế hệ con cháu luôn tưởng nhớ đến sự cống hiến của gia đình mẹ, luôn quan tâm, thăm hỏi, động viên mẹ lúc tuổi cao sức yếu”.


