Cựu chiến binh

Chân dung người lính tiếp quản Tổng kho Long Bình

Tham gia chiến đấu, phối thuộc tiếp quản Tổng kho Long Bình và tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng mùa xuân 1975.

Thanh Hóa30/01/2026Phạm Bá Luyến (xã Hồ Vương, tỉnh Thanh Hoá)18 lượt xem0 lượt chia sẻ

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Chân dung người lính tiếp quản Tổng kho Long Bình

Ông tên là Mai Chấn Quang, sinh năm 1943, tại thôn Bắc Trung, xã Hồ Vương – một cái tên rất đỗi bình thường, như hàng vạn người lính bước ra từ cuộc kháng chiến chống Mỹ. Quê ông ở một làng nhỏ thuộc huyện Nga Sơn cũ, tỉnh Thanh Hoá, là người con trai duy nhất trong gia đình, bố mất sớm.

Tháng 8/1971, ông tạm biệt mẹ già, vợ trẻ và 2 người con thơ lên đường nhập ngũ, là chiến sỹ đơn vị L808, Tổng cục hậu cần. Đến tháng 01/1975, tham gia chiến đấu, phối thuộc tiếp quản Tổng kho Long Bình và tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng mùa xuân 1975.

Ngày nhận lệnh lên đường về Biên Hòa, ông không hình dung được nhiệm vụ mới sẽ ra sao. Trong suy nghĩ của người lính trận mạc, hòa bình đồng nghĩa với súng được hạ nòng. Nhưng khi đặt chân vào Tổng kho Long Bình, ông mới hiểu: hòa bình cũng có những mặt trận thầm lặng, hiểm nguy không kém chiến trường.

Ông được phân công vào tổ bảo vệ kho đạn. Công việc mỗi ngày của ông là canh gác, tuần tra, ghi chép tình hình và phối hợp kiểm kê. Những dãy nhà kho dài hun hút, cửa thép dày, bên trong chất đầy đạn pháo, bom, mìn – tất cả còn nguyên dấu tích của một guồng máy chiến tranh khổng lồ vừa dừng lại.

Có những đêm gác, ông đứng lặng giữa không gian mênh mông, nghe rõ cả tiếng côn trùng, tiếng gió lùa qua các mái kho. Không còn tiếng máy bay, không còn pháo kích, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khác: trách nhiệm giữ gìn từng viên đạn, từng thùng hàng – tài sản của đất nước vừa giành lại được.

Ông nhớ nhất một lần mở niêm phong kho đạn pháo cỡ lớn. Công binh phát hiện bẫy nổ còn sót lại. Cả tổ dừng lại, ai nấy đều căng thẳng. Khi quả bẫy được tháo gỡ an toàn, ông thở phào, mồ hôi ướt lưng áo. Ông bảo: “Ngoài mặt trận, cái chết đến từ phía trước. Ở đây, nó có thể nằm ngay dưới chân mình.”

Những tháng ngày tiếp quản trôi qua trong kỷ luật nghiêm ngặt. Không ai được tự ý lấy bất cứ thứ gì, dù chỉ là một con ốc. Ông thường nói với đồng đội trẻ hơn:“Mỹ thua rồi, nhưng mình mà để mất kỷ luật thì là tự thua chính mình.”

Khi Tổng kho Long Bình hoàn tất kiểm kê, bàn giao cho các cơ quan chức năng, ông lại tiếp tục phục vụ đơn vị, rồi phục viên tháng 04/1977. Trở về quê, ông làm ruộng, nuôi con, sống lặng lẽ như bao người lính khác. Ông được Nhà nước tặng thưởng Huy chương kháng chiến chống Mỹ hạng nhì. Ít khi ông kể về chiến tranh, càng ít nhắc đến Long Bình. Chỉ đến mỗi dịp 30/4, trong ánh mắt trầm lại, người ta mới thấy những ký ức cũ trở về. Với ông, tiếp quản Tổng kho Long Bình không phải là chiến công để kể nhiều, mà là một dấu mốc của người lính được chứng kiến thời khắc đất nước thực sự thuộc về nhân dân, là quãng đời ông luôn tự hào nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn