Bài viết

Chân tứa máu với “cánh đồng chó ngáp”

Hà Tĩnh18/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đến điểm tập kết, với các thầy cô giáo nhận nhiệm vụ công tác về miền Tây Nam Bộ, còn một cuộc hành quân nữa, gian nan ác liệt còn hơn vượt Trường Sơn khi phải vượt sông, nước, bom đạn với đồn bốt địch dày đặc. Có đoàn đi phải quay lại, rồi lại lên đường. Từ Hà Nội vượt Trường Sơn đến Tây Ninh mất ba tháng, nhưng từ Tây Ninh về Tây Nam Bộ, nhiều giáo viên đã phải đi bốn, năm tháng mới tới nơi. Với những giáo viên về Cà Mau, Rạch Gia, vượt Trường Sơn không phải là một trăm ngày mà là hai, ba trăm ngày.

Nhà giáo Phạm Thị Hải Ấm trên đường hành quân vượt Trường Sơn năm 1969. (Ảnh: NVCC)Nhà giáo Phạm Thị Hải Ấm trên đường hành quân vượt Trường Sơn năm 1969. (Ảnh: NVCC)

Được phân về Kiến Tường, cô Hải Ấm vẫn nhớ hành trình ba ngày vượt qua cánh đồng tràm Đồng Tháp mênh mông nước. Những gốc tràm nhọn hoắt đâm vào chân tứa máu, làm mồi nhử cho đỉa bám đuổi theo sau. “Cứ lội như thế mà đi trong suốt ba ngày mới qua được cánh đồng mà chúng tôi hay gọi đùa là ‘cánh đồng chó ngáp,” cô Hải Ấm kể.

Gian khổ, nhưng hiểm nguy lớn nhất là bom đạn kẻ thù. Nhà giáo Phạm Tăng khi đi tới giữa cánh đồng Mông Thọ (Kiên Giang) thì bị lộ, hai chiếc máy bay của địch đuổi theo bắn dữ dội nhưng may không ai trúng đạn. Đi trong vùng địch nên các thầy cô phải đêm đi, ngày nghỉ. Đỉa trâu bám nặng ống quần cũng không thể đứng lại vì phải đến căn cứ trước khi trời sáng. Cứ như thế đêm này qua đêm khác, chân sưng vù rơi cả móng.

“Chúng tôi đã vượt Trường Sơn không phải bằng sức lực mà bằng ý chí người thầy, không phải đi bằng chân mà đi bằng đầu,” thầy Đỗ Trọng Văn, Trưởng chi hội nhà giáo đi B, Hội Cựu giáo chức Việt Nam xúc động nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn