chàng công binh từng viết 40 bức thư tỏ tình

Những ngày tháng rực lửa năm 1973, sân bay Bạch Mai vang vọng tiếng động cơ ầm ào chuẩn bị cho lễ duyệt binh, nhưng trong lòng người lính trẻ Trần Công Thắng (SN 1946, Hà Nội), chỉ có một thanh âm duy nhất - nhịp tim dồn dập vì sắp được gặp lại người con gái mình yêu.
Đạp chiếc xe cũ kỹ giữa cái nắng gay gắt, ông mang theo sự hồi hộp khi sau 6 năm chiến tranh, bom đạn chia lìa, ông gặp lại người yêu - bà Nguyễn Thị Nguyệt Ánh (SN 1948, Hưng Yên) - nữ lái xe Trường Sơn.
Dừng lại trước cổng doanh trại, ông Thắng nhờ người cảnh vệ nhắn giúp muốn gặp cô Ánh - lái xe Trường Sơn. Bên trong, khi vừa nghe tin có người tìm, bà Ánh hối hả chạy ra, hơi thở gấp gáp, bàn tay siết chặt vạt áo.
Trên sân tập rộng lớn, bóng lưng quen thuộc năm nào đứng quay lưng lại. "Anh Thắng!", tiếng bà Ánh vang lên. Ông Thắng đôi vai run lên, quay lại.
"Lúc ấy toàn thân tôi run rẩy, 6 năm bao nhiêu lần suy nghĩ đến khoảnh khắc gặp lại tôi sẽ trao cho cô ấy một nụ hôn, nhưng khi thật sự đứng trước mặt nhau ngoại trừ tim đập nhanh, chân tay lóng ngóng không biết làm gì", ông Thắng cười nói.
Chàng công binh nhìn sâu trong đôi mắt ngấn lệ của người yêu, khóe mắt cũng cay xè. Sáu năm chờ đợi, những lá thư gửi đi không hồi đáp, những lần suýt bỏ mạng nơi chiến trường - tất cả vỡ òa trong giây phút ấy.
Ông nhẹ nhàng hỏi "Em còn yêu anh không?", bà Ánh nghẹn ngào, nắm lấy bàn tay người đàn ông thật chặt.
Tiếng đồng đội vây quanh reo hò, nhưng trong khoảnh khắc đó, chỉ có hai người nghe thấy tiếng tim nhau đập. Bẽn lẽn gật đầu, bà để mặc mình được kéo vào vòng ôm vững chãi. Họ đã đi qua bao năm tháng gian khổ, nhưng tình yêu vẫn chưa từng phai nhạt.
Nửa thế kỷ trôi qua, ông Thắng siết nhẹ bàn tay vợ, đôi mắt già nua vẫn ánh lên tình cảm như ngày nào.
"Ngày hôm ấy tôi không dám chắc phần thắng rằng cô ấy còn chờ tôi, vì thanh xuân của người con gái ngắn ngủi, còn tôi lại không rõ sống chết", ông Thắng nói.



