Cựu chiến binh

Chặng đường 6 năm đứng trong hàng ngũ quân đội (1975 – 1981) là một hành trình đầy thử thách, tôi luyện bản lĩnh

Lào Cai19/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào những giai đoạn nước rút huy hoàng và sục sôi nhất, chàng thanh niên Nguyễn Trung Kiên (sinh năm 1957) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Mang theo nhiệt huyết tràn trề của tuổi trẻ và khát vọng hòa bình độc lập, ông bước vào đời lính đúng vào thời khắc lịch sử khi cả dân tộc đang dồn toàn lực cho ngày hội thống nhất non sông.

Chặng đường 6 năm đứng trong hàng ngũ quân đội (1975 – 1981) là một hành trình đầy thử thách, tôi luyện bản lĩnh của chiến sĩ Nguyễn Trung Kiên. Sau đại thắng mùa Xuân năm 1975, khi giang sơn đã nối liền một dải, đất nước lại phải đối mặt với những dông bão mới ở biên cương. Đơn vị của ông nhận lệnh hành quân cơ động vào chiến trường biên giới Tây Nam, trực tiếp tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, giúp nhân dân nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pol Pot. Ký ức sâu đậm và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông diễn ra vào những ngày cuối năm 1978 tại mặt trận biên giới vùng sông nước An Giang.

Trong một đợt hành quân truy quét tàn quân địch ẩn nấp dọc các kênh rạch hiểm trở, tiểu đội của ông Nguyễn Trung Kiên bất ngờ bị rơi vào trận địa phục kích của một toán quân địch hung hãn đóng trên cao điểm bờ bên kia. Tiếng súng súng cối, B40 và đạn vạch đường nổ chát chúa, xé toang không gian tĩnh mịch, găm chặt đội hình tiến công của ta xuống mép nước. Ngay trong loạt đạn đầu tiên, đồng chí tiểu đội trưởng đã bị trúng đạn thương nặng, liên lạc với tuyến sau tạm thời bị gián đoạn.

Giữa lằn ranh sinh tử, trước làn đạn dội xuống xối xả, ông Nguyễn Trung Kiên không hề hoảng loạn. Bằng bản lĩnh kiên trung, ông chủ động bò trườn qua làn mưa đạn để tiếp cận vị trí của người tiểu đội trưởng, nhanh chóng băng bó vết thương cho đồng đội rồi dũng cảm đứng ra gánh vác trách nhiệm chỉ huy. Nhận định nếu cứ nằm im chịu trận thì toàn đội sẽ gặp nguy hiểm, ông dõng dạc hô lớn động viên anh em, một tay ôm khẩu AK liên tục bắn áp chế, tay kia khéo léo gài và ném những quả lựu đạn về phía hỏa điểm mạnh của đối phương.

Bản thân ông Kiên lúc đó cũng bị một mảnh đạn sượt qua bắp tay, máu tuôn ra thấm đẫm một bên áo quân phục, nhưng ông nén đau đớn, cắn răng tự băng chặt vết thương rồi tiếp tục bám trụ. Sự gan dạ của ông đã truyền ngọn lửa chiến đấu mạnh mẽ cho các đồng đội còn lại. Ông mưu trí hướng dẫn anh em vừa đánh vừa nghi binh, di chuyển liên tục qua các gốc cây, tạo cảm giác lực lượng của ta rất đông. Sau hơn hai giờ đồng hồ chiến đấu kiên cường và quả cảm, tiểu đội của ông không những bẻ gãy hoàn toàn đợt phục kích mà còn buộc quân địch phải rút chạy tháo thân, bảo toàn mạng sống cho toàn đơn vị và đưa các đồng chí bị thương về tuyến sau an toàn.

Năm 1981, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và góp phần mang lại sự bình yên cho vùng biên giới, cựu chiến binh Nguyễn Trung Kiên chính thức xuất ngũ trở về quê hương.

Rời xa khói lửa chiến trường, ông mang theo về cuộc sống đời thường chiếc ba lô bạc màu và những vết sẹo của một thời oanh liệt. Người cựu chiến binh ấy lại tiếp tục cống hiến cho quê hương trên mặt trận lao động sản xuất, sống giản dị, khiêm nhường và luôn gương mẫu đi đầu. Đối với ông, 6 năm thanh xuân đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng vinh quang từ 1975 đến 1981 chính là tài sản tinh thần vô giá, là câu chuyện kiêu hãnh để ông tiếp tục truyền lại ngọn lửa yêu nước và ý chí vượt khó cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn