Bài viết

Chàng lính hải quân

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng còi báo động vang lên giữa đêm tối. Cả thị trấn ven biển bừng tỉnh trong ánh đèn đỏ nhập nhoạng. Những đứa trẻ được bế vội xuống hầm trú ẩn, còn ngoài bến cảng, các chiến sĩ vẫn khẩn trương chuyển hàng tiếp tế lên tàu.

Trong số họ có Duy — chàng lính hải quân mới tròn hai mươi tuổi. Duy có nước da rám nắng và đôi mắt luôn ánh lên vẻ bình thản lạ thường. Mỗi lần tàu chuẩn bị ra khơi, cậu đều đứng thật lâu nhìn về phía đất liền, nơi có mẹ và em gái đang sống.

Một đêm mưa bão, đơn vị của Duy nhận nhiệm vụ đưa thuốc men và lương thực ra đảo. Biển động dữ dội, sóng đánh vào mạn tàu trắng xóa. Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là máy bay địch đang quần thảo phía trên.

Khi con tàu gần tới đảo, một quả pháo bắn trúng khoang máy. Khói lửa bốc lên ngùn ngụt. Nếu tàu nổ, toàn bộ số hàng cứu trợ sẽ chìm xuống biển.

Giữa tiếng la hét hỗn loạn, Duy lao xuống khoang máy đang cháy đỏ. Cậu cùng vài đồng đội cố khóa đường nhiên liệu để ngăn lửa lan rộng. Hơi nóng bỏng rát, khói khiến mọi người gần như không thở nổi.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên. Dòng nước tràn vào khoang tàu. Duy dùng toàn bộ sức lực đẩy đồng đội lên phía trên rồi ở lại khóa van cuối cùng.

Con tàu cuối cùng vẫn cập được bến đảo trước bình minh.

Người dân trên đảo đã bật khóc khi nhận những thùng thuốc còn nguyên vẹn giữa thời chiến khốc liệt. Nhưng Duy mãi mãi nằm lại giữa lòng biển đêm hôm ấy.

Nhiều năm sau, mỗi khi mặt trời mọc trên biển, những người lính già lại kể cho thế hệ trẻ nghe về chàng trai năm nào — người đã để tuổi xuân hòa vào sóng nước để giữ cho ngọn lửa hi vọng không bao giờ tắt trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn