Chàng Sinh Viên Trở Thành Liệt Sĩ – Lý Tự Trọng
Những năm cuối thập niên 1920, đất nước Việt Nam vẫn chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Trên những con phố lớn ở Sài Gòn, cờ Pháp tung bay trên các công sở, lính mật thám đi lại khắp nơi, còn người dân Việt Nam phải sống trong cảnh áp bức và nghèo khổ.
Nhưng giữa bóng tối ấy, phong trào yêu nước đang âm thầm lớn lên trong trái tim của nhiều người trẻ tuổi.
Trong số đó có một chàng thanh niên mang cái tên sau này trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam:
Lý Tự Trọng.
Anh sinh ra trong một gia đình yêu nước. Tuổi thơ của Lý Tự Trọng không gắn với những ngày bình yên như bao đứa trẻ khác, mà lớn lên giữa những câu chuyện về cách mạng, về những người bị bắt vì đấu tranh cho tự do.
Ngay từ nhỏ, anh đã sớm hiểu rằng đất nước mình đang mất tự do.
Lý Tự Trọng rất thông minh và ham học.
Anh biết nhiều thứ tiếng và có tư tưởng tiến bộ từ rất sớm. Khi còn rất trẻ, anh đã được đưa sang nước ngoài học tập và tham gia hoạt động cách mạng bí mật.
Những năm ấy, nhiều thanh niên Việt Nam ra đi với khát vọng tìm con đường cứu nước.
Lý Tự Trọng cũng vậy.
Nhưng điều khiến mọi người khâm phục nhất ở anh không chỉ là trí thông minh.
Mà là lòng dũng cảm hiếm có ở tuổi đôi mươi.
Sau thời gian hoạt động ở nước ngoài, anh được tổ chức giao nhiệm vụ trở về Sài Gòn hoạt động bí mật.
Sài Gòn lúc ấy là nơi vô cùng nguy hiểm.
Mật thám Pháp dày đặc khắp nơi.
Chúng theo dõi mọi cuộc tụ họp, mọi người thanh niên có dấu hiệu chống đối.
Chỉ cần một sơ suất nhỏ, người hoạt động cách mạng có thể bị bắt ngay lập tức.
Nhưng Lý Tự Trọng vẫn bình tĩnh hoạt động giữa lòng thành phố.
Ban ngày, anh sống như một thanh niên bình thường.
Ban đêm, anh bí mật liên lạc với cơ sở cách mạng, chuyển tài liệu và tổ chức các hoạt động tuyên truyền yêu nước cho thanh niên, học sinh và công nhân.
Nhiều người gặp anh lần đầu đều bất ngờ.
Bởi chàng trai ấy còn rất trẻ.
Gương mặt sáng.
Giọng nói điềm tĩnh.
Nhưng trong ánh mắt luôn cháy lên ý chí mãnh liệt.
Một đồng chí từng hỏi:
— Cậu còn trẻ thế này, có sợ không?
Lý Tự Trọng mỉm cười:
— Nếu thanh niên không dám đứng lên thì ai cứu nước?
Câu nói giản dị ấy về sau trở thành tinh thần của biết bao thế hệ trẻ Việt Nam.
Đầu năm 1931, phong trào đấu tranh ở Sài Gòn phát triển mạnh.
Các cuộc mít tinh và biểu tình của công nhân, học sinh liên tục diễn ra để phản đối thực dân Pháp.
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, một cuộc mít tinh lớn được tổ chức tại Sài Gòn để kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái và tưởng nhớ những người yêu nước đã hy sinh.
Không khí hôm ấy vô cùng căng thẳng.
Mật thám và cảnh sát Pháp bao vây khu vực từ sớm.
Nhưng rất đông thanh niên và công nhân vẫn bí mật tham gia.
Lý Tự Trọng được giao nhiệm vụ bảo vệ diễn giả của cuộc mít tinh.
Khi buổi nói chuyện đang diễn ra, mật thám bất ngờ ập tới đàn áp.
Tiếng hô hoán vang lên hỗn loạn.
Người dân bỏ chạy giữa tiếng còi và tiếng giày lính đập xuống mặt đường.
Một tên thanh tra mật thám lao lên định bắt diễn giả.
Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, Lý Tự Trọng lập tức rút súng bắn để bảo vệ đồng chí và tạo đường thoát.
Tiếng súng vang lên giữa đám đông khiến cả khu phố náo loạn.
Nhờ hành động ấy, nhiều người kịp thoát khỏi vòng vây.
Nhưng bản thân Lý Tự Trọng bị địch truy bắt gắt gao.
Sau nhiều ngày lẩn trốn, anh bị bắt.
Nhà giam thực dân những năm ấy vô cùng tàn bạo.
Những bức tường đá lạnh lẽo.
Xiềng xích nặng nề.
Những trận đòn tra tấn liên tiếp.
Quân Pháp muốn moi thông tin về tổ chức cách mạng và đồng đội của anh.
Nhưng dù bị đánh đập dã man, Lý Tự Trọng vẫn không khai nửa lời.
Tên quan tòa thực dân nhìn chàng trai trẻ trước mặt rồi hỏi:
— Ai xúi giục anh chống lại nước Pháp?
Lý Tự Trọng bình tĩnh đáp:
— Không ai xúi giục tôi cả. Chính lòng yêu nước khiến tôi làm điều đó.
Câu trả lời khiến cả phòng xử án im lặng.
Dù tuổi còn rất trẻ, khí phách của anh khiến ngay cả kẻ thù cũng phải bất ngờ.
Trong phiên tòa xét xử, thực dân Pháp cố gắng miêu tả anh như một kẻ nguy hiểm.
Nhưng trước tòa án của kẻ thù, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang.
Và rồi anh nói câu nói đã đi vào lịch sử:
— Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.
Câu nói ấy vang lên mạnh mẽ giữa phòng xử án nặng nề.
Nó không chỉ là lời của riêng anh.
Mà là tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam yêu nước thời bấy giờ.
Sau phiên tòa, thực dân Pháp tuyên án tử hình Lý Tự Trọng.
Khi ấy, anh mới chưa đầy hai mươi tuổi.
Tin ấy khiến nhiều người bàng hoàng và thương tiếc.
Một chàng trai còn quá trẻ lại phải bước tới cái chết chỉ vì khát vọng tự do cho dân tộc.
Những ngày cuối cùng trong ngục tối, Lý Tự Trọng vẫn giữ tinh thần bình thản.
Anh động viên những người tù khác phải tiếp tục tin vào tương lai của đất nước.
Rạng sáng ngày hành hình, lính canh mở cửa xà lim.
Chàng thanh niên trẻ tuổi lặng lẽ bước ra.
Không run sợ.
Không cúi đầu.
Anh đi giữa hai hàng lính với dáng vẻ bình thản đến lạ thường.
Nhiều người kể rằng trên đường ra pháp trường, gương mặt anh vẫn giữ vẻ cứng cỏi và ánh mắt đầy niềm tin.
Loạt súng vang lên.
Lý Tự Trọng ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng cái chết của anh không làm phong trào yêu nước lụi tàn.
Ngược lại, nó trở thành ngọn lửa thắp lên ý chí đấu tranh của biết bao thanh niên Việt Nam sau này.
Tên tuổi Lý Tự Trọng được nhắc đến như biểu tượng đẹp của tuổi trẻ dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc.
Ngày nay, nhiều trường học, con đường và tổ chức thanh niên mang tên anh.
Nhưng điều khiến người ta nhớ mãi không chỉ là tên tuổi ấy.
Mà là hình ảnh một chàng trai trẻ đã dùng cả tuổi xuân ngắn ngủi của mình để khẳng định một chân lý:
Tuổi trẻ sinh ra không phải để cúi đầu sống trong nô lệ.
Mà để đứng lên vì tự do của dân tộc mình.
Top of Form
Bottom of Form



