Cựu chiến binh

Chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận - Nguyễn Phúc Hoàng

Chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận

Đồng Nai16/07/2026Trần Thị Minh Thúy (Chi đoàn ấp Hưng Thành)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận - Nguyễn Phúc Hoàng

Chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận

Bác Nguyễn Phúc Hoàng sinh năm 1961, sinh ra và lớn lên tại xã Thanh Liên, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Tháng 11 năm 1978, khi đất nước vừa im tiếng súng ở hai đầu biên giới lại tiếp tục bước vào những cuộc chiến đấu mới bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế, chàng sinh viên Nguyễn Phúc Hoàng đã tạm gác lại ước mơ giảng đường để tình nguyện nhập ngũ.

Khoảng thời gian đầu, bác được tham gia huấn luyện tân binh tại Khe Lang, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Sau khi hoàn thành khóa huấn luyện, bác chính thức được điều động sang chiến trường Campuchia với vai trò là một người lính chiến đấu trực tiếp.

Bác được biên chế vào Đại đội C20 (đại đội thông tin liên lạc), Trung đoàn E6, Mặt trận 479, thuộc Trung đoàn cơ động của Bộ Quốc phòng, đóng quân tại tỉnh Battambang, Campuchia. Trong suốt 3 năm 8 tháng phục vụ trong quân ngũ (cho đến khi xuất ngũ vào tháng 7 năm 1982), bác đã cùng đồng đội hành quân qua khắp các chiến trường khốc liệt, từng tham gia phối hợp, hỗ trợ cho Sư đoàn 37, Sư đoàn 302 và cuối cùng là về Sư đoàn 5.

Những kỷ niệm không quên nơi rừng sâu bạt ngàn

Chia sẻ với các bạn đoàn viên, thanh niên, bác Hoàng không khỏi bồi hồi khi nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân lên đất bạn Campuchia tại tỉnh Koh Kong. Đối với một chàng trai vốn là sinh viên, cuộc sống nơi rừng sâu với những chuyến hành quân dài ngày là một thử thách vô cùng khắc nghiệt.

“Lần đầu bước lên đất Campuchia, từ trường học phải đi thẳng vào rừng sâu, vai mang quân tư trang, ba lô nặng trĩu. Đơn vị thông báo chuyến hành quân xuyên rừng kéo dài 2 ngày hoàn toàn không có nguồn nước, không có cơm. Anh nuôi phải nấu cơm nắm sẵn để anh em bỏ vào ba lô, kèm theo ghi-đông nước mang theo bên mình” - Bác Hoàng nhớ lại.

Với những người lính cựu có kinh nghiệm, họ biết cách phân bổ khẩu phần ăn và nước uống vừa vặn trong suốt 2 ngày. Nhưng với một người lính trẻ là sinh viên mới ra trận như bác, mọi thứ đều bỡ ngỡ. Chỉ sau nửa ngày hành quân dưới cái nắng chói chang, bác đã uống sạch số nước mang theo. Giữa rừng sâu bạt ngàn, khi gặp những vũng nước đọng, dù biết rõ nguy cơ mắc bệnh sốt rét ác tính và được anh em đi trước ngăn cản, nhưng vì cơn khát tột cùng, bác và nhiều đồng đội vẫn phải uống để tiếp tục bước đi.

Một kỷ niệm đau thương và sâu sắc nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác là lần Đại đội C20 được phân công xuống hỗ trợ Tiểu đoàn 7. Khi đó, đồng chí Tiểu đoàn trưởng đã lọt vào tầm ngắm tiêu diệt của quân Pol Pot từ lâu. Trong một chuyến hành quân, đội hình được chia làm 4 khối: hai trung đội bộ binh đi trước mở đường, hai trung đội bộ binh đi sau khóa đuôi, và khối cơ quan (trong đó có Tiểu đoàn trưởng và bác Hoàng) đi ở giữa.

Khi đi qua đoạn đường hiểm trở, quân địch bất ngờ phục kích. Trận chiến diễn ra khốc liệt, đồng chí chỉ huy trưởng tiểu đoàn hy sinh tại chỗ, 10 anh em khác bị thương nặng. Giữa làn đạn bỏng rát, bác Hoàng và các đồng đội vừa phải mang vác ba lô nặng, vừa mang theo quân tư trang, vừa phải băng rừng lội suối để cáng thi thể của những người đồng đội đã ngã xuống về tuyến sau. Đó là một hành trình dài đầy máu, nước mắt và tình đồng chí thiêng liêng.

Vần thơ tâm tình gửi về từ chiến trường Ampil (Om Pin)

Giữa những khoảng lặng hiếm hoi của cuộc chiến, khi tiếng súng tạm yên và bóng chiều tà đổ xuống vùng rừng biên giới Ampil (bác thường gọi thân thương theo tiếng địa phương là Om Pin), người lính trẻ mang tâm hồn sinh viên Nguyễn Phúc Hoàng lại gửi gắm nỗi lòng, sự chứng kiến về một vùng đất bị chiến tranh tàn phá qua những vần thơ mộc mạc mà lay động:

Chiều tà

Chiều nay như cũng bao chiều Om Pin

Năm tháng tiêu điều xác xơ mãi

Nhìn phong cảnh bơ vơ

Hàng cây dâm bụt còn chờ những ai?

Đường vào còn lắm chông gai

Đêm ngày tiếng súng luôn tay lạnh lùng

Hỡi người trên phố ung dung

Hỏi rằng có nhớ đến vùng Om Pin?

Mặt trời ngả bóng, xa dần

Đôi con chim gáy quây quần khóc than

Mùa hè bao tháng khô khan

Mùa mưa bao tháng cơ hàn còn đâu

Rừng cây xanh biếc một màu

Thân ôi tiếng cối từ đâu cắt vào!”

Những câu thơ tả thực về cảnh sắc Om Pin tiêu điều, xác xơ, về những lối hành quân “còn lắm chông gai” nơi lính phục kích đêm ngày đã lột tả trọn vẹn sự khốc liệt của chiến trường. Lời tự vấn “Hỡi người trên phố ung dung / Hỏi rằng có nhớ đến vùng Om Pin?” như một tiếng lòng vừa kiêu hãnh, vừa chất chứa nỗi niềm của người chiến sĩ đang vững tay súng nơi biên thùy, chịu đựng cái “khô khan” của mùa hè và cái “cơ hàn” của mùa mưa dai dẳng để đổi lấy sự bình yên cho quê hương.

Thông điệp gửi lại cho thế hệ măng non

Sau khi xuất ngũ trở về đời thường, bác Nguyễn Phúc Hoàng chuyển đến sinh sống và hiện đang tham gia sinh hoạt tại Hội Cựu chiến binh ấp Hưng Thành, xã Lộc Hưng.

Khép lại những trang hồi ức chạm vào lòng người, bác Hoàng nhắn nhủ đến thế hệ trẻ Lộc Hưng hôm nay một thông điệp giản dị nhưng sâu sắc:

“Để có được nền hòa bình, độc lập như ngày hôm nay, xương máu và công sức của biết bao thế hệ cha anh đã phải đổ xuống trên khắp các chiến trường. Bác mong rằng thế hệ trẻ - những chủ nhân tương lai của đất nước - hãy luôn cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để gìn giữ và xây dựng quê hương ngày càng văn minh, giàu đẹp. Hãy sống sao cho xứng đáng, không phụ lòng những người lính đã hy sinh cả tính mạng để đổi lấy bình yên cho Tổ quốc”

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Phúc Hoàng không chỉ là một trang ký ức về thời hoa lửa kiên cường, mà còn là ngọn lửa tiếp nối truyền thống, nhắc nhở đoàn viên thanh niên xã Lộc Hưng luôn biết ơn quá khứ và vững vàng trách nhiệm ở tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn