chàng thanh niên Khương Văn Khơ
Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, mảnh đất xứ Thanh đã tiễn biết bao người con ưu tú lên đường tòng quân, và chàng thanh niên Khương Văn Khơ (sinh năm 1940) là một trong những người như thế. Nhập ngũ năm 1964 khi vừa tròn 24 tuổi – đúng vào thời điểm đế quốc Mỹ bắt đầu mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân – ông đã mang cả tuổi thanh xuân bước vào gian khổ với một tinh thần kiên cường, bất khuất.
Suốt 10 năm đằng đẵng trong quân ngũ (1964 – 1974), dấu chân của chiến sĩ Khương Văn Khơ đã in hằn trên khắp các chiến trường ác liệt, từ tuyến đường Trường Sơn huyền thoại cho đến những trận đánh trực diện ở chiến trường miền Nam. Câu chuyện đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông diễn ra vào mùa khô năm 1971 tại Mặt trận Đường 9 - Nam Lào, nơi đơn vị của ông có nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm chiến lược để bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí của ta.
Trận đánh ấy diễn ra vô cùng tàn khốc. Địch điên cuồng dội bom và nã pháo suốt nhiều ngày liền, biến cao điểm thành một vùng đất cày xới, khói bom khét lẹt. Do tai nạn bom nổ định hướng từ phía địch, hầm chỉ huy của đại đội bị sập, đồng chí đại đội trưởng hy sinh, thông tin liên lạc với tiểu đoàn hoàn toàn bị cắt đứt. Lúc này, số lượng chiến sĩ còn khả năng chiến đấu chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong khi quân địch dưới sự hỗ trợ của xe tăng bắt đầu tràn lên tổ chức đợt tấn công quyết định nhằm chiếm trận địa.
Với tư cách là một tiểu đội trưởng dày dặn kinh nghiệm, ông Khương Văn Khơ không hề nao núng. Ông chủ động đứng ra tập hợp những anh em còn lại, dõng dạc tuyên bố: "Còn người là còn trận địa, quyết không lùi một bước!". Ông nhanh chóng phân công lại vị trí chiến đấu, tận dụng từng khẩu súng, từng quả lựu đạn của những người đã ngã xuống. Bản thân ông vừa trực tiếp ôm khẩu súng trung liên bám chặt công sự bắn áp chế bộ binh địch, vừa mưu trí di chuyển liên tục qua các hố bom để đánh lừa đối phương rằng lực lượng của ta vẫn còn rất đông.
Sự kiên cường và cách đánh thông minh của ông cùng đồng đội đã bẻ gãy liên tiếp 3 đợt tấn công điên cuồng của một tiểu đoàn địch. Ông bị một mảnh pháo găm vào vai, máu thấm đẫm chiếc áo chiến sĩ bạc màu, nhưng ông vẫn nén đau đớn, tự tay băng bó rồi tiếp tục bắn trả, giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng tiếp viện của ta kịp thời ứng cứu và làm chủ hoàn toàn cao điểm.
Năm 1974, sau một thập kỷ cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho nền độc lập của Tổ quốc, khi cuộc kháng chiến đã gần đi đến ngày toàn thắng, ông Khương Văn Khơ xuất ngũ trở về quê hương với quân hàm thương binh. Mang trên mình những vết thương của chiến tranh và những mảnh đạn chưa thể lấy ra khỏi cơ thể, người cựu chiến binh ấy vẫn giữ nguyên phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Đối với ông, ký ức 10 năm bom đạn không chỉ là niềm tự hào cá nhân, mà là bài học sâu sắc về lòng trung kiên, tình đồng chí để ông tiếp tục giáo dục, truyền lửa cho thế hệ con cháu mai sau.


