Bài viết

chàng thanh niên mười bảy tuổi

Tây Ninh22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, trời u ám, mưa phùn rơi nhẹ. Huỳnh Văn Đảnh cùng vài người đồng đội mai phục dọc con đường mòn vào làng. Họ đặt bẫy, bố trí vị trí chiến đấu, kiểm tra từng khẩu súng. Ánh mắt Huỳnh Văn Đảnh tập trung và bình tĩnh, mặc dù cậu biết rằng chỉ một sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Khi những chiếc xe quân địch lướt qua, tiếng súng nổ vang dội. Huỳnh Văn Đảnh bắn chính xác từng tên lính, tiêu diệt nhiều chỉ huy, khiến quân địch hoang mang. Đồng đội của cậu lao lên đánh chặn, phá hủy nhiều chốt địch, bảo vệ dân làng và ngôi làng khỏi bị thiệt hại nặng. Trong mưa bụi, khói súng và tiếng la hét, Huỳnh Văn Đảnh vừa chiến đấu vừa chỉ huy, đảm bảo mọi người di chuyển an toàn và chiến thuật được thực hiện trơn tru.

Sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, quân địch buộc phải rút lui. Làng Đức Tân tạm yên, nhưng mọi người đều hiểu rằng hòa bình chưa đến. Huỳnh Văn Đảnh đứng giữa cánh đồng lúa cháy khói, nhìn ánh bình minh ló rạng, lòng tràn ngập niềm tự hào và trách nhiệm. Cậu biết rằng mỗi trận chiến, mỗi hành động anh dũng, đều là ngọn lửa thắp sáng tinh thần thời hoa lửa – tinh thần của tuổi trẻ dám đứng lên bảo vệ quê hương.

Những năm sau đó, Huỳnh Văn Đảnh tiếp tục tham gia hàng trăm trận đánh, tiêu diệt hơn 100 tên địch, phối hợp với dân quân và du kích địa phương, góp phần giữ vững vùng đất Long An. Ngày 13/5/1971, đồng chí anh dũng hy sinh, nhưng hình ảnh và tinh thần dũng cảm của cậu vẫn sống mãi trong lòng đồng đội và nhân dân – như một biểu tượng bất tử của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn