CHÀNG THANH NIÊN VỚI LỰA CHỌN ĐI THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC
Bác Viên nhớ lại, đợt tuyển quân năm đó trường bổ túc được giao 11 suất chỉ tiêu. Trong khi biết bao người còn đang cân nhắc, chàng trai trẻ lớp 5 ấy đã không ngần ngại đặt bút viết đơn tình nguyện. Đó không chỉ là một tờ giấy nhập ngũ thông thường, mà là lời thề của tuổi trẻ trước vận mệnh dân tộc.
Tôi gặp bác Hoàng Quốc Viên vào một buổi chiều cuối năm, khi cả nước đang hướng tới kỷ niệm 81 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong căn nhà ấm cúng, người cựu chiến binh già với đôi mắt vẫn tinh anh kể cho tôi nghe về những năm tháng mà "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" không chỉ là khẩu hiệu, mà là khát vọng cháy bỏng của cả một thế hệ.
Năm ấy, chàng thanh niên Hoàng Quốc Viên đang theo học lớp bổ túc tại xã Vĩnh Yên, huyện Na Hang. Giữa núi rừng Tuyên Quang đại ngàn, tin tức về cuộc chiến đấu chống Mỹ ở miền Nam ruột thịt dội về như những đợt sóng mạnh mẽ. Khi ấy, đất nước sục sôi khí thế "Tất cả cho tiền tuyến".
Bác Viên nhớ lại, đợt tuyển quân năm đó trường bổ túc được giao 11 suất chỉ tiêu. Trong khi biết bao người còn đang cân nhắc, chàng trai trẻ lớp 5 ấy đã không ngần ngại đặt bút viết đơn tình nguyện. Đó không chỉ là một tờ giấy nhập ngũ thông thường, mà là lời thề của tuổi trẻ trước vận mệnh dân tộc.
Một kỷ niệm vui nhưng đầy xúc động mà bác chia sẻ làm tôi nhớ mãi. Khi biết bác có ý định nhập ngũ, cô bạn học cùng lớp tên Mị đã nửa đùa nửa thật ngăn cản: “Anh đừng có đi, anh đi là tôi ngất đấy!”.
Thế nhưng, đằng sau câu nói đùa ấy là một sự lo lắng chân thành. Cô Mị và bạn bè khi đó đều biết rõ: bác Viên là con một trong gia đình, lại chưa đủ tuổi theo quy định. Theo chính sách lúc bấy giờ, bác hoàn toàn có quyền ở lại hậu phương để học tập và chăm sóc gia đình.
Nhưng, đứng trước cái "tôi" cá nhân và cái "ta" chung của Tổ quốc, bác Viên đã chọn con đường chông gai nhất. Lòng yêu nước và ý chí kiên cường của người con vùng cao đã chiến thắng tất cả. Bác gạt đi những ưu tiên cá nhân, gạt đi cả những lời níu kéo của bạn bè để kiên quyết lên đường.
Đúng tháng 9 năm 1966, giữa mùa thu lịch sử, người thanh niên Hoàng Quốc Viên chính thức khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lá mạ. Bác bắt đầu những ngày tháng huấn luyện nghiêm khắc, chuẩn bị cho hành trình chi viện dài dằng dặc vào miền Nam."Lúc đó chẳng ai nghĩ đến chuyện sống chết, chỉ thấy thanh niên ai cũng háo hức, nếu không được đi mới là điều đáng buồn," bác Viên tâm sự với nụ cười hiền hậu.
Ngồi đối diện với bác, tôi – một người trẻ sinh ra trong hòa bình – cảm thấy vô cùng nhỏ bé và khâm phục. Thế hệ của bác Viên đã sống những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời giữa bom rơi đạn lạc, nhưng tâm hồn họ lại rực rỡ và trong sáng hơn bao giờ hết.
Câu chuyện của bác là minh chứng sống động cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Từ một cậu học trò vùng cao chưa đủ tuổi, bác đã trở thành một người lính dạn dày, góp phần viết nên trang sử oanh liệt của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Cảm ơn bác, người cựu chiến binh Hoàng Quốc Viên, đã cho chúng cháu hiểu rằng: Yêu nước không cần những lời hoa mỹ, yêu nước là khi Tổ quốc cần, ta sẵn sàng có mặt.



