Bài viết

Chàng thanh niên xung kích

Cần Thơ03/08/2026Hằng Hồ (Xã Bình Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Vết thương ngoài da có thể lành, nhưng vết thương trong thâm tâm làm sao có thể quên ngay được”, giờ tôi mới thấm câu nói ấy, câu nói tưởng chừng như đang hờn trách gì đó, nhưng không, nó là sự tàn nhẫn của chiến tranh, loạn lạc. Tuy đã đến tuổi hưu, có thể quên chuyện của hiện tại, có thể quên những bữa cơm cử sữa, có thể quên con cháu tên gì, ở đâu, nhưng không bao giờ quên được những cái tên của đồng đội, những trân chiến, những lần tấn công, bị bắt, phản đòn… Không ai khác đó chính là đồng chí Ngoại. Một thời trốn tía, má lên đường theo tiếng gọi của đất nước để lại sự trông ngóng nhớ nhung của tía, má không biết con mình gia nhập vào đơn vị nào, ở đâu? Thời ấy việc báo đơn vị cho gia đình hay khá là gay go. Thêm phần đóng vai trò là tình báo, nên gần như cắt đứt với gia đình. Tôi được nghe kể lại trận đánh ở Sóc Trăng cũ, đánh ngay trong đêm lúc giặc còn đang ngủ, hưởng ứng Chiến dịch Hồ Chí Minh thì ở miền Tây cũng lên kế hoạch hành quân mà đánh. Bà con nuôi bộ đội nghe tin hành quân trong đêm nên lật đật gói bánh tét cho mang theo, vì hành quân gấp nên rớt bánh lại ơ mấy con kinh, vậy mà khi đánh xog quay về vớt lên vẫn còn dùng được, mà thơm ngon nữa, ngon ở đây là ngon của sự hanh phúc, của sự chiến thắng, của sự hòa bình, tôi hiểu như vậy.

Câu chuyện không gây đặc sắc gì, nhưng tôi muốn kể cho các bạn nghe về những gì mà ông cha ta đã trải qua, nó như là kí ức không thể quên về sự ác liệt của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chàng thanh niên xung kích | Câu chuyện thời hoa lửa