Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHÀNG TRAI 16 TUỔI KHAI TĂNG TUỔI ĐỂ ĐƯỢC RA TRẬN

Trước khi được biết đến với chiến công chặt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá phá lô-cốt Đông Khê, La Văn Cầu đã có những năm tháng đầu đời binh nghiệp đầy gian khổ.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHÀNG TRAI 16 TUỔI KHAI TĂNG TUỔI ĐỂ ĐƯỢC RA TRẬN

Những ngày đầu quân ngũ của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu

Trước khi được biết đến với chiến công chặt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá phá lô-cốt Đông Khê, La Văn Cầu đã có những năm tháng đầu đời binh nghiệp đầy gian khổ.

Đó là câu chuyện về một chàng trai người Tày còn chưa đủ tuổi nhập ngũ, nhưng vì khát vọng được cầm súng đánh giặc, ông đã khai tăng tuổi của mình từ 16 lên 18 để được vào bộ đội.

Câu chuyện ấy bắt đầu từ vùng núi Cao Bằng trong những năm đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.


Cậu bé vùng biên và khát vọng đánh giặc

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, nay thuộc xã Đình Phong.

Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng biên giới. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cuộc sống cơ cực của người dân dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Những câu chuyện về sự áp bức, bóc lột và những người dân đứng lên chống lại quân xâm lược dần hình thành trong cậu bé La Văn Cầu lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương.

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công đã đem đến cho người dân một niềm tin mới.

Ở vùng núi Cao Bằng, những cán bộ cách mạng đến các bản làng tuyên truyền, vận động nhân dân tham gia kháng chiến. Những câu chuyện về bộ đội, về những trận đánh và về một đất nước đang đứng lên giành độc lập đã có sức lay động mạnh mẽ đối với những thanh niên trẻ như La Văn Cầu.

Và rồi, trong lòng chàng trai trẻ bắt đầu xuất hiện một mong muốn:

Được trở thành người lính.


Năm 1948 – quyết định bước vào quân ngũ

Năm 1948, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra ngày càng quyết liệt.

Khi ấy, La Văn Cầu mới 16 tuổi.

Theo quy định, ông chưa đủ tuổi để nhập ngũ.

Nhưng đối với chàng trai vùng biên ấy, tuổi tác dường như không phải điều có thể ngăn cản quyết tâm của mình.

Ông đã khai tăng thêm hai tuổi, ghi mình 18 tuổi để được tham gia quân đội.

Một quyết định tưởng như rất đơn giản nhưng lại là bước ngoặt lớn của cuộc đời.

Ở tuổi 16, nhiều người vẫn còn sống bên gia đình, nhưng La Văn Cầu đã lựa chọn con đường của một người lính.

Ông gia nhập Đại đội 671, đơn vị có đông đảo con em các dân tộc vùng núi Đông Bắc.

Từ đây, cuộc đời của cậu bé vùng biên bước sang một trang mới.

Không còn những ngày chỉ quanh quẩn bên bản làng.

Phía trước ông là những cuộc hành quân.

Là thao trường.

Là những đêm ngủ giữa rừng.

Và quan trọng nhất:

Là chiến trường.


Người chiến sĩ trẻ ít nói nhưng gan góc

Những ngày đầu trong quân ngũ, La Văn Cầu vẫn còn rất trẻ.

Nhưng theo những tư liệu về ông, đồng đội nhớ đến ông là một người thật thà, giản dị, hiền lành, thân thiện và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Trong công việc, ông gương mẫu học tập, rèn luyện và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó.

Có một điều đặc biệt:

Tuổi càng trẻ, tinh thần chiến đấu của ông càng mạnh mẽ.

Ông không tìm cách tránh những nhiệm vụ nguy hiểm.

Ngược lại, khi đơn vị cần người xung phong, La Văn Cầu thường là một trong những người sẵn sàng bước lên phía trước.

Những ngày tháng rèn luyện trong quân đội dần biến một chàng trai 16 tuổi thành một chiến sĩ có bản lĩnh.

Và chiến trường chính là nơi thử thách bản lĩnh ấy.


Trận đánh Bông Lau – Lũng Phầy

Năm 1949, La Văn Cầu mới khoảng 17 tuổi.

Đơn vị của ông tham gia một trận phục kích trên Đường số 4, khu vực Bông Lau – Lũng Phầy.

Đường số 4 khi ấy là tuyến giao thông quan trọng nối các vị trí của quân Pháp ở vùng biên giới.

Đối với quân ta, đây cũng là một chiến trường quan trọng để đánh vào các đoàn vận tải và lực lượng địch di chuyển trên tuyến đường này.

Trong trận đánh, La Văn Cầu tình nguyện vào tổ xung kích, nhận nhiệm vụ đi đầu đánh địch.

Đội hình phục kích được triển khai.

Những người lính nằm im trong địa hình rừng núi.

Họ chờ đợi.

Chờ cho đội hình địch lọt vào trận địa.

Rồi...

Tiếng súng phát lệnh vang lên.


Một mình lao vào chiếc xe địch

Quân Pháp bị đánh bất ngờ.

Đội hình địch trở nên hỗn loạn.

Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.

Trong tình huống ấy, La Văn Cầu cùng đồng đội xông lên.

Ông phát hiện một lính Pháp trên chiếc xe của địch.

Không do dự, ông bắn hạ tên lính đó.

Sau đó, ông lao lên xe và lấy khẩu súng của đối phương.

Nhưng trận chiến vẫn chưa kết thúc.

Khi quay lại, ông phát hiện ba tên lính Pháp đang tiến đến.

La Văn Cầu lập tức sử dụng khẩu súng vừa thu được để tiếp tục chiến đấu.

Theo tư liệu của Báo Cao Bằng, ông đã tiêu diệt ba tên này rồi tiếp tục truy kích địch; tổng cộng trong trận đánh, ông loại khỏi vòng chiến đấu 7 tên địch.

Điều đáng chú ý là:

Người thực hiện hành động ấy mới chỉ khoảng 17 tuổi.

Một chàng trai mới bước vào quân ngũ chưa lâu đã phải đối mặt trực tiếp với chiến trường thực sự.


17 tuổi và bài học đầu tiên của chiến trường

Bông Lau – Lũng Phầy không chỉ là một chiến công.

Đó còn là một bước trưởng thành quan trọng đối với La Văn Cầu.

Chiến trường đã cho người lính trẻ hiểu rằng chiến đấu không chỉ cần lòng dũng cảm.

Người lính phải biết:

  • Chấp hành mệnh lệnh.

  • Bình tĩnh trong tình huống nguy hiểm.

  • Tin tưởng đồng đội.

  • Chủ động trước những diễn biến bất ngờ.

  • Và quan trọng nhất là không được bỏ vị trí khi nhiệm vụ chưa hoàn thành.

  • Những phẩm chất ấy sau này tiếp tục được thể hiện trong những trận đánh khốc liệt hơn.

    Đặc biệt là Đông Khê năm 1950.


    Từ Bông Lau đến Đông Khê

    Sau những trận đánh trên Đường số 4, La Văn Cầu tiếp tục chiến đấu ở chiến trường Cao Bằng.

    Theo các tư liệu chính thống, trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông đã trực tiếp tham gia 29 trận đánh lớn nhỏ và lập nhiều chiến công.

    Đầu năm 1950, tình hình chiến trường Cao Bằng có nhiều thay đổi.

    Quân Pháp tăng cường lực lượng, tập trung quân tại những vị trí quan trọng như Cao Bằng và Đông Khê.

    Đông Khê trở thành một cứ điểm quan trọng.

    Và La Văn Cầu lại có mặt ở đó.

    Lúc này, người chiến sĩ 16 tuổi năm nào đã trưởng thành hơn rất nhiều.

    Ông không còn là chàng trai chỉ vừa bước chân vào quân đội.

    Ông đã trải qua những trận đánh thực tế.

    Đã chứng kiến đồng đội bị thương, hy sinh.

    Đã hiểu rằng phía trước mỗi trận đánh là sự sống và cái chết.

    Nhưng chính những trải nghiệm ấy lại khiến ông càng quyết tâm hơn.


    “Còn sống còn chiến đấu”

    Đây là tinh thần xuyên suốt cuộc đời chiến đấu của La Văn Cầu.

    Sau này, trong trận Đông Khê, khi cánh tay phải bị đạn địch bắn dập nát, ông vẫn yêu cầu đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

    Ông dùng cánh tay còn lại ôm bộc phá lao lên phá lô-cốt địch.

    Nhìn lại, có thể thấy quyết định ấy không phải tự nhiên xuất hiện trong một khoảnh khắc.

    Nó được hình thành từ những năm tháng rèn luyện và chiến đấu từ khi ông mới 16 tuổi.

    Từ quyết định khai tăng tuổi để được nhập ngũ...

    Đến việc tình nguyện vào tổ xung kích ở Bông Lau – Lũng Phầy...

    Rồi đến trận Đông Khê...

    Đó là cả một quá trình trưởng thành của một người lính.


    Một cái tên gắn với một thế hệ

    Năm 1948, La Văn Cầu chỉ là một chàng trai 16 tuổi.

    Ông khai tăng tuổi để được cầm súng.

    Năm 1949, ở tuổi 17, ông đã trực tiếp tham gia trận Bông Lau – Lũng Phầy.

    Năm 1950, ông bước vào trận Đông Khê và thực hiện chiến công trở thành huyền thoại.

    Đến năm 1952, những chiến công ấy được Nhà nước ghi nhận khi La Văn Cầu trở thành một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, ngày 19/5/1952.

    Từ một chàng trai trẻ của bản làng Cao Bằng, ông đã trở thành một trong những biểu tượng của thế hệ chiến sĩ kháng chiến chống Pháp.


    Kết

    Có lẽ nếu nhìn vào La Văn Cầu của những năm sau này, người ta dễ nhớ nhất đến hình ảnh một người Đại tá chỉ huy, một Anh hùng với cánh tay phải đã mất.

    Nhưng trước khi có người Anh hùng ấy, đã có một chàng trai Tày 16 tuổi.

    Một chàng trai chưa đủ tuổi nhập ngũ nhưng vẫn tìm cách được đứng vào hàng ngũ bộ đội.

    Một chàng trai lần đầu bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

    Một chàng trai ở Bông Lau – Lũng Phầy đã không lùi bước trước tiếng súng.

    Và chính từ những năm tháng ấy, một người lính La Văn Cầu đã dần trưởng thành.

    16 tuổi – khai tăng tuổi để được nhập ngũ.
    17 tuổi – xung phong đánh địch ở Bông Lau – Lũng Phầy.
    18 tuổi – bước vào trận Đông Khê.
    20 tuổi – trở thành Anh hùng.

    Đó là hành trình từ một chàng trai vùng biên trở thành một người anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam.

    Và câu chuyện ấy cũng cho thấy một điều: người anh hùng không phải tự nhiên xuất hiện trong một khoảnh khắc. Họ được tôi luyện qua từng ngày, từng trận đánh, từng lựa chọn và từng lần đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân mình.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn