Chàng trai chăn trâu thành dũng sĩ ở Sơn La
Ở bản Mường Én, Sơn La, cậu bé Lò Văn Sình nổi tiếng nghịch ngợm. Lớn lên, Sình trở thành thanh niên nhanh nhẹn, giỏi bắn nỏ và thuộc từng triền núi. Khi Pháp mở đồn trên đỉnh Pha Luông, trai bản ai cũng sôi máu. Sình xin gia nhập du kích, mang theo chiếc nỏ gắn với tuổi thơ mình.
Trong những trận đánh đầu tiên, Sình rất liều. Có lần, anh một mình bò qua khe đá chỉ rộng bằng bắp tay, áp sát đồn địch quan sát. Đạn bắn sượt tai, nhưng anh vẫn giữ im lặng. Nhờ báo cáo của Sình, đơn vị phá được kho lương của giặc.
Một đêm đông lạnh, mây phủ dày đặc, Sình cùng đội đặc nhiệm leo lên Pha Luông. Gió mạnh quất vào mặt đau như dao cắt. Khi cách đồn địch chỉ vài chục mét, Sình phát hiện lính Pháp sắp đảo gác sớm. Anh lập tức dùng nỏ bắn một mũi tên lửa gây ra tiếng động phía sườn núi, khiến quân địch đổ dồn về đó. Lợi dụng lúc hỗn loạn, đơn vị áp sát tiêu diệt toàn bộ toán gác.
Trong chiến dịch sau đó, Sình bị thương nặng khi che đạn cho đồng đội. Anh nằm trong lán bệnh, vẫn nói: “Bao giờ Pha Luông sạch bóng giặc thì gọi tôi dậy.” Nhưng đến ngày giải phóng, anh đã không còn. Người Mường Én dựng một cây nêu bên đường lên núi ghi tên anh như một lời nhắc: có những chàng trai lớn lên từ ruộng nương, nhưng trái tim thì đủ rộng để chở cả quê hương.



