Chàng trai cứu thương qua đồi núi hiểm trở
Mùa hè năm 1973, miền núi miền Trung vẫn chìm trong bom đạn và sương mù dày đặc. Trong đội thanh niên xung phong, Đức – 20 tuổi, chàng trai khỏe mạnh, gan dạ – được giao nhiệm vụ vận chuyển thương binh từ tiền tuyến về bệnh xá dã chiến, qua những đồi núi hiểm trở, nơi đất đá sạt lở, dòng suối xiết và cây cối rậm rạp. Một buổi sáng, khi Đức đang cùng đồng đội đưa một chiến sĩ bị thương nặng qua một ngọn đồi dựng đứng, mưa vừa tạnh nhưng đất còn trơn trượt. Một vài bước sai, cả nhóm có nguy cơ lậ
Mùa hè năm 1973, miền núi miền Trung vẫn chìm trong bom đạn và sương mù dày đặc. Trong đội thanh niên xung phong, Đức – 20 tuổi, chàng trai khỏe mạnh, gan dạ – được giao nhiệm vụ vận chuyển thương binh từ tiền tuyến về bệnh xá dã chiến, qua những đồi núi hiểm trở, nơi đất đá sạt lở, dòng suối xiết và cây cối rậm rạp.
Một buổi sáng, khi Đức đang cùng đồng đội đưa một chiến sĩ bị thương nặng qua một ngọn đồi dựng đứng, mưa vừa tạnh nhưng đất còn trơn trượt. Một vài bước sai, cả nhóm có nguy cơ lật cáng, thương binh có thể bị ngã. Đức lao về phía trước, giữ chặt cáng, hướng dẫn đồng đội từng bước đi. Tim đập thình thịch, mồ hôi lấm lem trên trán, nhưng ánh mắt vẫn sáng niềm quyết tâm: “Phải đưa anh ấy đến nơi an toàn!”
Trong suốt nhiều giờ vật lộn, băng qua những con dốc và thung lũng, Đức và đồng đội đã cứu được thương binh an toàn. Cậu không kịp nghỉ, thậm chí tay phồng rộp, chân mệt nhọc, nhưng trong lòng cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô giá: chiến sĩ được cứu, mạng sống được giữ, đồng đội được an toàn.
Câu chuyện về Đức trở thành minh chứng sống động cho thời hoa lửa: nơi tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trên chiến trường, mà còn dũng cảm vượt qua thiên nhiên khắc nghiệt, hy sinh sức lực và an nguy cá nhân để cứu đồng đội, góp phần gieo hy vọng và niềm tin giữa bão lửa chiến tranh.



