Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chàng trai khỏe mạnh không trở về

Nghệ An06/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong câu chuyện của ông Hoàng Thái, mỗi khi nhắc đến liệt sĩ Hoàng Sơn, điều khiến người nghe xúc động không chỉ là sự hy sinh của ông, mà còn là cách ông được nhớ về trước khi chiến tranh cướp đi tuổi trẻ.

Ông Hoàng Thái không bắt đầu câu chuyện bằng trận đánh.

Ông không kể ngay về tiếng súng hay những giờ phút sinh tử.

Điều đầu tiên ông nhớ là hình ảnh một chàng trai cao lớn, khỏe mạnh, đầy sức sống.

Ông kể:

"Ông Sơn người to khỏe đẹp, nặng bảy mươi hai đến bảy mươi lăm cân, đi khỏe lắm."

Giọng kể của ông bình dị như đang nhắc đến một người thân vừa mới gặp hôm qua.

Đó là hình ảnh của một thanh niên quê Yên Thành, mang trong mình sức vóc của tuổi đôi mươi. Trong ký ức của người thân, Hoàng Sơn luôn là người chịu khó, nhanh nhẹn và có thể lực tốt. Chính vì vậy, khi đơn vị phân công nhiệm vụ, ông được giao mang khẩu trung liên – loại vũ khí nặng nhất trong tổ chiến đấu.

Ngày ấy, không ai nghĩ rằng đó sẽ là con đường cuối cùng của tuổi trẻ.

Khi nhận nhiệm vụ lên biên giới, những người lính đều mang theo niềm tin sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về quê hương. Phía sau họ là cha mẹ, anh em và những người thân ngày đêm mong ngóng.

Hoàng Sơn cũng như bao người lính khác.

Ông lên đường với trách nhiệm của một người chiến sĩ.

Ông không biết rằng phía trước mình là một cuộc chiến khốc liệt.

Theo lời kể của ông Hoàng Thái, trận đánh diễn ra rất nhanh. Quân đối phương liên tục áp sát trận địa. Những người lính Việt Nam vừa chiến đấu vừa cố gắng giữ vững vị trí được giao.

Hoàng Sơn mang khẩu trung liên, bám trụ nơi tuyến đầu.

Trong làn đạn dày đặc, ông bị thương ở chân.

Vết thương ấy khiến ông không còn khả năng rút lui cùng đồng đội.

Đó là khoảnh khắc chiến tranh đã thay đổi tất cả.

Người thanh niên từng được nhắc đến với vóc dáng khỏe mạnh, từng đủ sức mang trên vai khẩu súng nặng, giờ đây không còn có thể tự đứng lên.

Ông bị quân đối phương bắt sống.

Ông Hoàng Thái kể lại sự việc bằng nỗi nghẹn ngào của một người thân đã mang ký ức ấy suốt gần nửa thế kỷ.

Mỗi lần nhớ về Hoàng Sơn, ông không chỉ nhớ đến sự hy sinh.

Ông nhớ dáng người cao lớn.

Nhớ sức khỏe của một chàng trai đang ở độ tuổi đẹp nhất.

Nhớ người chiến sĩ luôn sẵn sàng nhận phần việc nặng.

Có lẽ, đối với những người ở lại, điều đau lòng nhất không phải chỉ là sự mất mát.

Điều day dứt hơn là nghĩ đến một cuộc đời đang rộng mở đã dừng lại quá sớm.

Nếu không có chiến tranh, Hoàng Sơn có thể đã trở về quê hương.

Có thể tiếp tục chăm sóc cha mẹ.

Có thể xây dựng một mái ấm của riêng mình.

Có thể sống một cuộc đời bình dị như bao người khác.

Nhưng lịch sử đã đặt ông vào một thời khắc khác.

Khi Tổ quốc cần người bảo vệ biên cương, ông khoác lên mình màu áo chiến sĩ và bước vào trận tuyến.

Ông đã không trở về.

Nhưng trong ký ức của ông Hoàng Thái, Hoàng Sơn chưa bao giờ là hình ảnh của sự mất mát.

Ông vẫn là chàng trai khỏe mạnh của quê hương Yên Thành.

Vẫn là người lính mang khẩu trung liên trên vai.

Vẫn là người nhận nhiệm vụ giữ trận địa trong những ngày đầu cuộc chiến.

Và mãi mãi là một người con của đất nước đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc.

Thời gian có thể làm thay đổi nhiều điều, nhưng không thể làm phai mờ hình ảnh của người chiến sĩ ấy trong lòng gia đình, đồng đội và quê hương. Mỗi lần nhắc đến tên Hoàng Sơn, ông Hoàng Thái không chỉ kể về một liệt sĩ, mà còn kể về một chàng trai đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của mình, để rồi mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân giữa núi rừng biên giới.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn