CHÀNG TRAI LÊ VĂN NHUẬN RỜI QUÊ ĐI TÌM CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
CHÀNG TRAI LÊ VĂN NHUẬN RỜI QUÊ ĐI TÌM CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
CÂU CHUYỆN 3: CHÀNG TRAI LÊ VĂN NHUẬN RỜI QUÊ ĐI TÌM CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
1. MỘT QUYẾT ĐỊNH Ở TUỔI MƯỜI TÁM
Năm 1925.
Lê Văn Nhuận vừa tròn 18 tuổi.
Quê hương Quảng Trị vẫn còn nghèo khó. Đất nước đang nằm dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Nhiều thanh niên Việt Nam bắt đầu suy nghĩ về một câu hỏi lớn:
Làm thế nào để đất nước giành lại độc lập?
Với Lê Văn Nhuận, câu hỏi ấy không còn là chuyện xa xôi.
Ông quyết định rời gia đình để đi tìm việc làm và bắt đầu bước vào hoạt động cách mạng.
Đó là một quyết định làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông.
2. RỜI KHỎI NGÔI NHÀ QUEN THUỘC
Một chàng trai 18 tuổi rời quê.
Phía sau là cha mẹ.
Là anh em.
Là ngôi làng Bích La thân thuộc.
Là những con đường mà ông đã đi qua từ thuở nhỏ.
Phía trước là một thế giới rộng lớn mà ông chưa biết sẽ đưa mình đến đâu.
Nhưng điều chắc chắn là từ thời điểm ấy, cuộc đời Lê Văn Nhuận bắt đầu bước sang một trang mới.
Theo các tài liệu chính thống, năm 1925 là thời điểm ông rời gia đình, đi tìm việc làm và bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng.
3. VÌ SAO MỘT NGƯỜI TRẺ LỰA CHỌN CON ĐƯỜNG KHÓ KHĂN?
Câu hỏi này rất đáng suy nghĩ.
Ở tuổi 18, một người hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống bình thường.
Có thể tìm một công việc.
Có thể lập gia đình.
Có thể sống yên ổn ở quê.
Nhưng Lê Văn Nhuận đã chọn một con đường khác.
Ông bắt đầu tham gia các hoạt động yêu nước và từng bước tiếp cận con đường cách mạng.
Đó là lựa chọn đòi hỏi sự dũng cảm.
Bởi hoạt động chống chính quyền thuộc địa khi ấy đồng nghĩa với việc đối mặt với nguy cơ bị theo dõi, bắt giữ và tù đày.
4. RỜI QUÊ KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ QUÊN QUÊ HƯƠNG
Lê Văn Nhuận rời Quảng Trị.
Nhưng quê hương không rời khỏi ông.
Những năm tháng tuổi thơ.
Những người dân nghèo.
Những cảnh đời mà ông từng chứng kiến.
Những bài học từ gia đình.
Tất cả trở thành một phần trong suy nghĩ của người thanh niên.
Có thể nói, hành trình của ông bắt đầu từ quê hương nhưng hướng tới một mục tiêu rộng lớn hơn:
Vận mệnh của cả đất nước.
5. MỘT THỜI ĐẠI ĐANG THỨC TỈNH
Những năm 1920 là thời kỳ phong trào yêu nước Việt Nam có nhiều chuyển biến.
Các tư tưởng cách mạng mới được truyền bá.
Những thanh niên Việt Nam bắt đầu tìm hiểu chủ nghĩa Mác – Lênin.
Nguyễn Ái Quốc hoạt động ở nước ngoài và từng bước truyền bá tư tưởng cách mạng về Việt Nam.
Từ năm 1926 đến tháng 4 năm 1927, tại Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc đã tổ chức ba lớp huấn luyện chính trị cho tổng cộng 75 thanh niên Việt Nam yêu nước. Đây là một trong những hoạt động quan trọng chuẩn bị về chính trị, tư tưởng và tổ chức cho sự ra đời của Đảng sau này.
Đó chính là bối cảnh lịch sử mà thế hệ trẻ như Lê Văn Nhuận đang sống.
6. TỪ LÒNG YÊU NƯỚC ĐẾN LÝ TƯỞNG CÁCH MẠNG
Yêu nước là điểm khởi đầu.
Nhưng để biến lòng yêu nước thành hành động, người thanh niên cần tìm được một con đường.
Lê Văn Nhuận đã trải qua quá trình tìm kiếm ấy.
Ông không chỉ muốn đất nước thoát khỏi ách thuộc địa.
Ông muốn tìm hiểu nguyên nhân của tình trạng mất nước và con đường để thay đổi nó.
Chính quá trình học hỏi, tiếp xúc với những tư tưởng cách mạng mới đã từng bước định hình con đường chính trị của ông.
7. NĂM 1925 – BƯỚC RA KHỎI TUỔI THƠ
18 tuổi.
Đó là tuổi của những lựa chọn đầu tiên.
Đối với Lê Văn Nhuận, lựa chọn năm 1925 có ý nghĩa đặc biệt.
Ông bước ra khỏi cuộc sống của một thanh niên ở làng quê để trở thành người hoạt động trong một phong trào đang ngày càng phát triển.
Từ đây, ông phải học một cách khác.
Không chỉ học trong trường.
Mà học từ thực tiễn.
Học cách tổ chức.
Học cách giữ bí mật.
Học cách vận động quần chúng.
Học cách đối diện với nguy hiểm.
8. NĂM 1928 – MỘT BƯỚC TIẾN MỚI
Ba năm sau khi rời quê, năm 1928, Lê Văn Nhuận tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Đây là một bước tiến quan trọng.
Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên do Nguyễn Ái Quốc và các đồng chí thành lập tại Quảng Châu, có vai trò truyền bá tư tưởng cách mạng và đào tạo cán bộ.
Các tài liệu lịch sử cho thấy tổ chức này đã xây dựng mạng lưới hoạt động trong nước, đặc biệt thông qua các trung tâm liên lạc như Hải Phòng.
Lê Văn Nhuận lúc này đã không còn là một thanh niên chỉ tìm hiểu về cách mạng.
Ông đã trở thành người trực tiếp tham gia phong trào.
9. HỌC TẬP TRONG HOẠT ĐỘNG
Hoạt động cách mạng cũng là một trường học.
Ở đó, người trẻ phải học từ thực tế.
Một cuộc gặp gỡ phải được giữ bí mật.
Một tài liệu phải được truyền đi an toàn.
Một cơ sở phải được xây dựng cẩn thận.
Một người dân phải được vận động bằng sự thuyết phục.
Những bài học ấy không có trong sách giáo khoa thông thường.
Nhưng chúng giúp người cán bộ trưởng thành.
10. MỘT THẾ HỆ THANH NIÊN MỚI
Lê Văn Nhuận không phải người duy nhất lựa chọn con đường này.
Cùng thời kỳ đó, nhiều thanh niên Việt Nam đã tìm đến các tổ chức cách mạng.
Một số người được sang Quảng Châu học tập.
Một số người trở về nước xây dựng cơ sở.
Một số người hoạt động trong công nhân, nông dân và thanh niên.
Những người trẻ ấy dần tạo thành một thế hệ cách mạng mới.
11. NHỮNG TRANG SÁCH CÁCH MẠNG
Cùng với hoạt động tổ chức, tư tưởng cách mạng được truyền bá thông qua sách báo.
Nguyễn Ái Quốc cho xuất bản báo Thanh Niên và biên soạn Đường Kách mệnh.
Những tài liệu ấy được đưa về Việt Nam và truyền bá bí mật.
Ở Hải Phòng và nhiều địa phương khác, các tài liệu cách mạng như báo Thanh Niên, Đường Kách mệnh và các ấn phẩm khác được lưu truyền trong công nhân và quần chúng lao động.
Đối với thế hệ thanh niên lúc ấy, sách báo không chỉ để đọc.
Đó còn là nguồn kiến thức về một con đường chính trị mới.
12. MỘT NGƯỜI TRẺ BẮT ĐẦU HIỂU RỘNG HƠN VỀ ĐẤT NƯỚC
Khi tiếp xúc với tư tưởng cách mạng, cách nhìn của người thanh niên cũng thay đổi.
Đất nước không còn chỉ là một làng quê.
Không chỉ là Quảng Trị.
Không chỉ là miền Trung.
Đất nước là hàng triệu con người.
Là công nhân.
Là nông dân.
Là những người nghèo.
Là những người đang chịu sự thống trị của chế độ thuộc địa.
Vấn đề của một làng quê trở thành vấn đề của cả dân tộc.
13. NĂM 1930 – MỘT BƯỚC NGOẶT LỚN
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời.
Đây là bước ngoặt lớn đối với phong trào cách mạng Việt Nam.
Lê Văn Nhuận cũng bước vào một giai đoạn mới.
Đến giữa năm 1930, ông trở thành một trong những đảng viên lớp đầu tiên của Đảng.
Từ đây, cuộc đời ông gắn bó ngày càng sâu sắc với tổ chức Đảng và phong trào cách mạng.
14. TỪ NGƯỜI THANH NIÊN ĐẾN NGƯỜI ĐẢNG VIÊN
Nếu năm 1925 là năm rời quê,
thì năm 1930 là năm đánh dấu một bước trưởng thành quan trọng.
Chỉ trong khoảng năm năm:
Thanh niên yêu nước
↓
Người hoạt động cách mạng
↓
Hội viên Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên
↓
Đảng viên lớp đầu tiên của Đảng
Đó là một quá trình phát triển liên tục.
15. CÁI GIÁ CỦA SỰ LỰA CHỌN
Nhưng con đường ấy không phải con đường bằng phẳng.
Hoạt động cách mạng trong điều kiện bí mật luôn đi kèm nguy hiểm.
Người cán bộ có thể bị theo dõi.
Có thể bị bắt.
Có thể bị tra hỏi.
Có thể bị đưa vào tù.
Và Lê Văn Nhuận cũng sẽ phải đối diện với những thử thách ấy trong những năm tiếp theo.
16. CHÀNG TRAI 18 TUỔI KHÔNG THỂ BIẾT TƯƠNG LAI
Năm 1925, khi Lê Văn Nhuận rời quê, ông chưa thể biết rằng phía trước là gần sáu thập kỷ hoạt động cách mạng.
Ông chưa thể biết mình sẽ trở thành một trong những nhà lãnh đạo cao nhất của Đảng.
Ông chưa thể biết mình sẽ trải qua những năm tháng tù đày.
Càng không thể biết tên tuổi mình sau này sẽ gắn với nhiều bước ngoặt của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.
Ông chỉ biết mình đang lựa chọn một con đường mà mình tin tưởng.
17. TUỔI TRẺ VÀ NHỮNG LỰA CHỌN LỚN
Câu chuyện ấy đặt ra một câu hỏi cho tuổi trẻ hôm nay:
Một người trẻ nên sống như thế nào?
Không phải ai cũng phải lựa chọn giống nhau.
Nhưng mỗi người đều cần có một mục tiêu.
Một lý tưởng.
Một trách nhiệm với cộng đồng.
Lê Văn Nhuận đã lựa chọn cách dành cuộc đời mình cho một mục tiêu lớn mà ông tin tưởng.
18. TỪ QUÊ HƯƠNG QUẢNG TRỊ ĐẾN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Điểm xuất phát là Bích La.
Nhưng con đường đưa ông đi qua nhiều vùng đất.
Ông sẽ hoạt động ở nhiều địa phương.
Đảm nhận nhiều nhiệm vụ.
Gặp nhiều đồng chí.
Đối mặt với nhiều thử thách.
Mỗi nơi để lại một dấu ấn.
Mỗi giai đoạn lại làm con người ông trưởng thành hơn.
19. MỘT CHÀNG TRAI ĐÃ CHỌN CON ĐƯỜNG CỦA MÌNH
Nhìn lại năm 1925, có thể thấy đây là một trong những bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời Lê Duẩn.
Một chàng trai 18 tuổi rời gia đình.
Ông không biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng ông đã biết mình muốn tìm một con đường cho đất nước.
Ba năm sau, ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Hai năm tiếp theo, ông trở thành một trong những đảng viên lớp đầu tiên của Đảng.
Từ đây, cuộc đời cách mạng của ông bước sang một giai đoạn mới.
20. LỜI KẾT: BƯỚC CHÂN RỜI QUÊ
Có những chuyến đi chỉ kéo dài vài ngày.
Có những chuyến đi kéo dài vài năm.
Nhưng có những chuyến đi kéo dài cả một cuộc đời.
Năm 1925, Lê Văn Nhuận rời quê.
Đó chính là một chuyến đi như thế.
Từ làng Bích La, chàng trai trẻ bước vào cuộc đời hoạt động cách mạng.
Từ một thanh niên yêu nước, ông dần trở thành một người cộng sản.
Từ một người hoạt động trong phong trào, ông từng bước trưởng thành thành một cán bộ lãnh đạo.
Và tất cả bắt đầu bằng một quyết định khi ông mới 18 tuổi.
Có những bước chân rời khỏi quê hương không phải để quên quê hương, mà để đi tìm một con đường rộng lớn hơn cho quê hương và đất nước.
Câu chuyện của Lê Duẩn từ đây sẽ bước sang một chương mới:
Những năm tháng đầu tiên hoạt động cách mạng – khi người thanh niên Lê Văn Nhuận bắt đầu thực sự dấn thân vào con đường đã lựa chọn.



