Bài viết

CHÀNG TRAI MỘT MẮT VÀ LÝ TƯỞNG TUỔI 20

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang vào giai đoạn cam go, Lê Mã Lương đang là học sinh giỏi, chuẩn bị đi du học nước ngoài. Nhưng với bầu máu nóng của tuổi trẻ, anh đã tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ, gác lại giấc mơ du học để vào Nam chiến đấu. Câu nói nổi tiếng của anh: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù" đã trở thành lẽ sống của hàng triệu thanh niên thời bấy giờ.

Thanh Hóa25/08/2026Phường Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHÀNG TRAI MỘT MẮT VÀ LÝ TƯỞNG TUỔI 20

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang vào giai đoạn cam go, Lê Mã Lương đang là học sinh giỏi, chuẩn bị đi du học nước ngoài. Nhưng với bầu máu nóng của tuổi trẻ, anh đã tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ, gác lại giấc mơ du học để vào Nam chiến đấu. Câu nói nổi tiếng của anh: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù" đã trở thành lẽ sống của hàng triệu thanh niên thời bấy giờ.

Vào chiến trường Đường 9 - Khe Sanh, Lê Mã Lương nổi tiếng là người lính gan dạ, đánh giặc cực kỳ táo bạo. Trong trận đánh ác liệt tại Làng Vây, một mảnh đạn pháo của địch văng trúng làm hỏng mắt trái của anh. Máu chảy đầm đìa khuôn mặt. Y tá đề nghị đưa anh về tuyến sau cấp cứu.

Nhưng Lê Mã Lương kiên quyết từ chối. Anh tự tay băng bó vết thương, ghì chặt súng, tiếp tục lao lên dẫn đầu trung đội xung phong. Với một con mắt còn lại, anh vẫn bắn chính xác, ném lựu đạn tiêu diệt từng lô cốt địch. Hình ảnh người thương binh băng trắng một mắt, quần áo tả tơi vì khói súng, vẫn hò hét xung phong đã làm quân thù khiếp vía. Trong trận đó, anh một mình tiêu diệt 14 tên địch.

Sau trận đánh, anh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới 21 tuổi. Lê Mã Lương trở thành thần tượng của giới trẻ, biểu tượng của thế hệ thanh niên "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Lê Mã Lương đại diện cho vẻ đẹp lý tưởng hóa của thanh niên Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh. Anh đã chọn con đường gian khổ nhất nhưng cũng vinh quang nhất. Câu nói của anh không chỉ là khẩu hiệu, mà là sự dấn thân thực sự bằng máu. Tôi kể chuyện anh để học sinh thấy rằng: Hạnh phúc không phải là hưởng thụ, mà là được cống hiến và sống có ích cho đất nước.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn