CHÀNG TRAI NGƯ LỘC VÀ CON ĐƯỜNG KHÔNG TRỞ LẠI
“Lúc ấy tôi mới hiểu chiến tranh không chỉ lấy đi người ta bằng bom đạn. Có khi chỉ một bước chân trượt cũng đủ để một người không bao giờ trở về.”
CHÀNG TRAI NGƯ LỘC VÀ CON ĐƯỜNG KHÔNG TRỞ LẠI
Nhân vật: Ông Hoàng Văn Tùng
Sinh năm: 1949
Quê quán: xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Năm 1968, Hoàng Văn Tùng rời làng biển Ngư Lộc lên đường nhập ngũ.
Ông khi ấy mới mười chín tuổi.
Ngày đi, ông không biết mình sẽ phải xa quê bao lâu.
Ông chỉ nhớ mẹ đứng bên cửa, nước mắt chảy nhưng không khóc thành tiếng.
Sau thời gian huấn luyện, ông vào chiến trường Quảng Trị.
Những năm tháng ấy, ông sống giữa tiếng bom.
Đêm ngủ dưới hầm.
Ngày hành quân.
Bữa ăn thường chỉ là cơm vắt và ít muối.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất là những đêm trời mưa.
Mưa Trường Sơn lạnh buốt.
Quần áo không bao giờ khô.
Đường trơn đến mức nhiều người ngã xuống vực.
Có lần một đồng đội của ông trượt chân.
Mọi người tìm thấy anh rất muộn.
Ông Tùng kể:
“Lúc ấy tôi mới hiểu chiến tranh không chỉ lấy đi người ta bằng bom đạn. Có khi chỉ một bước chân trượt cũng đủ để một người không bao giờ trở về.”
Ông bị thương năm 1972.
Sau khi điều trị, ông trở lại đơn vị.
Đến ngày hòa bình, ông mới thực sự trở về quê.
Nhiều năm sau, ông vẫn thường ra biển mỗi sáng.
Ngồi nhìn những chiếc thuyền trở về.
Ông nói:
“Ngày trước tôi mong nhất được nhìn thấy thuyền quê mình. Bây giờ sáng nào tôi cũng nhìn.”
Một mong ước giản dị.
Nhưng với người đã đi qua chiến tranh, đó là cả một niềm hạnh phúc.



