CHÀNG TRAI THÁI BÌNH GÙI ĐẠN VÀO CAO ĐIỂM LỬA NĂM 1972
Câu chuyện về một chàng trai Thái Bình gùi đạn vượt rừng, vượt bom vào cao điểm ác liệt năm 1972, nơi mỗi bước chân đều đối diện cái chết.
Mùa hè 1972, cao điểm lửa đỏ rực suốt ngày đêm. Đạn không đủ, người không đủ, chỉ có ý chí là không bao giờ cạn.
Đỗ Văn Tấn khi ấy 22 tuổi, vai gùi hơn 40kg đạn, đường đi là lối mòn Trường Sơn đầy bom tọa độ.
1. Gùi đạn bằng cả tuổi xuân
Đạn nặng, đường trơn, rừng cháy sém vì bom. Mỗi chuyến đi mất 2–3 ngày.
Có hôm, bom nổ trước mặt. Tấn bị hất văng xuống hố. Khi bò lên, anh thấy ba lô rách, đạn văng tung tóe. Anh lặng lẽ nhặt lại từng viên.
Anh nghĩ:
“Đạn này, nếu không tới được cao điểm, thì anh em sẽ ngã.”
2. Cao điểm lửa và sự lựa chọn cuối cùng
Một đêm, khi gần đến đích, đơn vị bị pháo vùi. Tấn bị thương ở chân. Nhưng anh không bỏ lại đạn. Anh kéo lê bao đạn bằng dây dù, bò từng mét.
Sáng hôm sau, cao điểm giữ được. Đạn của Tấn đã đến kịp.
Anh ngất lịm khi hoàn thành nhiệm vụ.
3. Sau chiến tranh
Tấn trở về, chân cà nhắc. Anh làm thợ mộc, sống lặng lẽ.
Nhưng với những người từng ở cao điểm năm ấy, anh là người mang sự sống lên giữa lửa đạn.



