CHÀNG TRAI TNXP BẮC CẦU TẠM GIỮA ĐÊM
Giữa đêm rừng Trường Sơn mưa bom không dứt, một chàng trai TNXP quê Thái Bình đã cùng đồng đội bắc cầu tạm để giữ cho mạch vận tải không bị cắt đứt, đặt sinh mạng mình dưới từng loạt bom tọa độ.
Cầu sập lúc gần nửa đêm.
Không có tiếng báo trước. Không còi hú. Chỉ một tiếng nổ khô khốc, rồi mặt đất rung lên như bị xé toạc. Khi khói tan, nhịp cầu độc mộc bắc qua con suối cạn đã gãy gập xuống lòng khe, mang theo cả tuyến vận tải vừa thông được mấy ngày.
Tôi đứng lặng vài giây. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ:
Nếu cầu không được bắc lại trước sáng, đoàn xe đêm nay sẽ mắc kẹt.
Chúng tôi – đội TNXP công binh – nhận lệnh ngay trong đêm: bắc cầu tạm.
Không đèn. Không ánh sáng. Chỉ có trăng mờ và pháo sáng của địch thỉnh thoảng xé toạc bầu trời.
Cao trào đầu tiên đến khi bom tọa độ quay lại. Địch đánh đúng điểm cầu. Đất đá bắn lên như mưa. Chúng tôi phải nằm ép sát bờ suối, chờ từng loạt bom dứt hẳn mới dám ngóc đầu.
Công việc bắc cầu giữa đêm không chỉ là sức người. Nó là cuộc chạy đua với thời gian và cái chết. Gỗ kéo từ rừng ra. Dây thừng buộc vội. Tay run vì lạnh và sợ, nhưng không ai dừng lại.
Khoảnh khắc căng thẳng nhất là khi tôi phải xuống lòng suối cố định trụ cầu. Nước lạnh cắt da. Trên đầu, máy bay gầm rú. Tôi biết chỉ cần một quả bom lạc, tôi sẽ không bao giờ ngoi lên được nữa.
Nhưng tôi vẫn làm.
Gần sáng, cây cầu tạm hoàn thành. Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, cả đội không ai nói lời nào. Chúng tôi chỉ nhìn nhau, mỉm cười trong im lặng.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê làm thợ mộc. Nhưng mỗi khi nghe tiếng gỗ va vào nhau, tôi lại nhớ đêm bắc cầu giữa Trường Sơn – nơi tôi đã hiểu rằng:
có những con đường được nối bằng chính sinh mạng con người.



