CHÀNG TRAI TNXP TẢI THƯƠNG TRONG MƯA PHÁO (1)
Trên tuyến lửa Trường Sơn, một chàng trai TNXP quê Thái Bình đã nhiều lần lao vào mưa pháo để tải thương, giành giật từng mạng sống đồng đội giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ quen với cái chết.
Nhưng Trường Sơn buộc tôi phải đi bên cạnh nó mỗi ngày.
Tôi vào TNXP năm hai mươi tuổi. Ngày rời quê, mẹ dúi vào tay tôi nắm cơm và dặn: “Cứu được người thì cứu.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tải thương giữa rừng bom.
Công việc của tôi là cáng thương binh từ trọng điểm về trạm quân y. Đường rừng trơn trượt. Pháo dội liên hồi. Mỗi chuyến đi là một canh bạc.
Cao trào đầu tiên là trận đánh mùa khô năm 1971. Địch đánh dữ dội vào tuyến đường. Thương binh nằm rải rác. Tôi và đồng đội chia nhau từng người. Cáng nặng. Máu thấm qua võng.
Pháo rơi gần. Đất đá bắn tung. Có lúc tôi ngã nhào, cả cáng lăn xuống dốc. Tôi bò dậy, kéo lại, miệng chỉ biết lẩm bẩm: “Cố lên, anh ơi.”
Cao trào lớn nhất là một đêm mưa pháo kéo dài. Một thương binh bị thương rất nặng ở bụng. Nếu không đưa về kịp, anh sẽ chết. Pháo rơi như mưa. Không ai dám đi.
Tôi xung phong.
Từng bước một, tôi kéo cáng đi trong bóng tối. Pháo nổ chớp sáng cả rừng. Tôi thấy rõ máu chảy từng giọt. Người thương binh nắm tay tôi rất chặt. Anh thì thào: “Đừng bỏ tôi.”
Tôi không bỏ. Nhưng khi đến được trạm, anh đã lịm đi. Bác sĩ lắc đầu.
Tôi ngồi sụp xuống, lần đầu tiên khóc giữa chiến trường.
Sau chiến tranh, tôi trở về làm ruộng. Nhưng mỗi lần nghe mưa lớn, ký ức lại tràn về. Tôi vẫn nhớ từng khuôn mặt đã cáng qua vai mình.
Tôi không cứu được tất cả. Nhưng tôi đã không bỏ ai giữa mưa pháo.



