Bài viết

CHÁO LỬA VÀ HOÀ HỢP: KÝ ỨC NGƯỜI ĐỘI TRƯỞNG KIÊN TRUNG

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHÁO LỬA VÀ HOÀ HỢP: KÝ ỨC NGƯỜI ĐỘI TRƯỞNG KIÊN TRUNG

Chương 1: Thanh Xuân Ra Trận Tuổi Hai Mươi Tư

Tôi sinh năm 1947, lớn lên khi đất nước đang bước vào giai đoạn đối đầu gay gắt và khốc liệt nhất. Năm 1971, ở tuổi 24 — cái tuổi chín chắn, tràn đầy sức vóc và bản lĩnh của một người đàn ông, tôi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, quyết định viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tôi khoác lên mình màu áo xanh bồ đội, miền Nam đang vẫy gọi trong mưa bom bão đạn. Bước chân hành quân của chàng trai tuổi 24 ngày ấy mang theo ý chí đanh thép, không ngại gian khổ, sẵn sàng đạp bằng mọi chông gai hướng về tiền tuyến.

Chương 2: Gan Dạ Nơi Chảo Lửa Cùng Quân Hàm Hạ Sĩ

Vào chiến trường giữa lúc tiếng súng nổ rát nhất, tôi được rèn luyện và trưởng thành qua những trận đánh giáp lá cà, những chiến dịch dài ngày xẻ dọc Trường Sơn. Bằng sự mưu trí và bản lĩnh kiên cường, tôi được phong cấp bậc Hạ sĩ (H2) và tin tưởng giao trọng trách làm Anh đội trưởng (at).

Trở thành một "at" nơi tuyến lửa là gánh trên vai trọng trách nặng nề: chỉ huy một đội chiến đấu, bảo toàn mạng sống cho anh em và giữ vững trận địa. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những ngày tháng nếm mật nằm gai, chia nhau từng củ sắn lùi, từng hớp nước bình tông nghẹn đắng vị thuốc súng. Tôi nhớ những đêm chốt giữ cao điểm, bom tọa độ rải thảm xé toạc màn đêm, tôi nắm chặt tay những người lính trẻ trong đội, truyền cho họ ngọn lửa niềm tin: “Có anh Đương ở đây rồi, các em bám chắc tay súng, quyết không lùi một bước!”. Chiếc quân hàm Hạ sĩ trên vai tôi khi ấy thấm đẫm mồ hôi và máu, nhưng tinh thần thép thì chưa bao giờ lung lay.

Chương 3: Khúc Khải Hoàn 1975 Và Sứ Mệnh Hậu Chiến

Mùa xuân năm 1975, chiến dịch lịch sử toàn thắng, non sông nối liền một dải. Giây phút lá cờ đại thắng tung bay, tôi và đồng đội ôm chầm lấy nhau trào nước mắt.

Thế nhưng, nhiệm vụ của người lính Hoàng Văn Đương vẫn chưa khép lại ở đó. Sau ngày 30/4, đất nước bước vào giai đoạn tiếp quản và ổn định tình hình hậu chiến với muôn vàn thử thách mới. Tôi cùng đơn vị tiếp tục ở lại làm nhiệm vụ giữ gìn an ninh, khắc phục hậu quả chiến tranh và giúp nhân dân xây dựng lại cuộc sống trên những vùng đất mới giải phóng. Phải đến năm 1977, khi tình hình đã hoàn toàn ổn định và giang sơn đã thực sự bình yên, tôi mới nhận quyết định xuất ngũ để trở về với gia đình.

Vĩ Thanh: Ngọn Lửa Thời Hoa Lửa Sáng Mãi

Sáu năm cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ trong màu áo lính (1971 - 1977) là chặng đường oanh liệt và tự hào nhất của đời tôi. Giờ đây, ông Hoàng Văn Đương tóc đã bạc màu theo năm tháng, nhưng ký ức về một thời cầm súng, tiếng bom dội và tình đồng đội năm xưa vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm. Tôi tự hào vì thanh xuân của mình đã hòa vào dòng chảy độc lập, tự do của non sông, góp phần mang lại khoảng trời bình yên cho thế hệ mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHÁO LỬA VÀ HOÀ HỢP: KÝ ỨC NGƯỜI ĐỘI TRƯỞNG KIÊN TRUNG | Câu chuyện thời hoa lửa