CHÀO TỰ DO
CHÀO TỰ DO – BÀI HÁT RA ĐỜI TỪ ĐỊA NGỤC CÔN ĐẢO
CHÀO TỰ DO – BÀI HÁT RA ĐỜI TỪ ĐỊA NGỤC CÔN ĐẢO
Ngày 20/7/1962, đúng 11 tháng sau ngày bị bắt, ông Vịnh cùng nhiều chiến sĩ cách mạng bị áp giải từ nhà lao Chí Hòa ra Côn Đảo. Sau bữa ăn vội vàng, họ bị đưa lên chiếc xe bít bùng chạy thẳng ra cầu tàu rồi chuyển lên tàu vượt biển.
Trên chuyến tàu ấy có rất nhiều tù nhân chính trị, trong đó có cả những người đã bị tuyên án tử hình. Dù chưa từng quen biết nhau, mọi người nhanh chóng trò chuyện thân mật, động viên nhau bằng niềm tin và lý tưởng cách mạng.
Khi đến Côn Đảo, ông được đưa vào Khu Tu dưỡng thuộc Trại Cộng Hòa. Những người bị xem là “nguy hiểm” đều bị quản thúc nghiêm ngặt, còng chân không thời hạn. Thế nhưng, thay vì sợ hãi, ông vẫn giữ vững niềm tin: “Tôi chỉ nghĩ mình sẽ sống, vì chưa xong việc. Nếu số phận cho sống, thì phải biến nơi ấy thành trường học”.
Nhà tù Côn Đảo những năm 1960 là nơi giam giữ những chiến sĩ cách mạng kiên trung nhất. Điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt với những trận đòn roi, sự tra tấn và lao động khổ sai. Tuy nhiên, những người tù cách mạng không hề khuất phục. Họ tin rằng sống để giữ vững niềm tin, để tiếp tục đấu tranh cho ngày đất nước thống nhất mới là điều quan trọng nhất.
Tại Khu Tu dưỡng, phong trào tự học phát triển mạnh mẽ. Các tù nhân cùng nhau học toán, lịch sử và nhiều kiến thức khác. Việc học không chỉ giúp nâng cao hiểu biết mà còn rèn luyện tư duy, bản lĩnh và tinh thần cách mạng. Họ nhìn thấy tương lai tươi sáng của dân tộc nên sẵn sàng vượt qua mọi đau khổ trước mắt.
Sau thời gian lao động khổ sai, ông được chuyển về trại giam tập trung. Tại đây, những lớp học bí mật tiếp tục được mở ra. Các tù nhân truyền cho nhau kiến thức, tin tức từ đất liền và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Khi được hỏi có bao giờ tuyệt vọng hay không, ông khẳng định: “Không. Vì tôi tin sẽ có ngày tự do, hòa bình sẽ lập lại”.
Từ năm 1967 đến năm 1975, ông bị biệt giam trong những hầm đá, chuồng bò và chuồng cọp – những nơi được mệnh danh là địa ngục trần gian của nhà tù Côn Đảo. Dù vậy, ông vẫn kiên cường vượt qua. Ông cho rằng: “Địa ngục thật đấy. Nhưng địa ngục cũng có anh hùng. Mỗi người sống sót ở đó đều là ngọn đèn trong bóng tối”.
Câu chuyện của ông Vịnh là minh chứng cho ý chí bất khuất, lòng yêu nước và niềm tin son sắt của những chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, họ vẫn giữ vững lý tưởng, biến nhà tù thành trường học và biến đau thương thành sức mạnh để hướng tới ngày độc lập, tự do cho dân tộc.



