Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chào tự do' - bài hát ra đời từ địa ngục Côn Đảo

Từ bóng tối của ngục tù Chí Hòa đến ánh sáng của Côn Đảo, ông đi qua mọi nỗi đau không sao kể hết. Ở kỳ trước, ông viết Tiếng hát tử tù - bài thơ ra đời giữa ranh giới sống và chết. Còn kỳ này, khi bị đày ra Côn Đảo, ông lại viết và bài hát Chào tự do - khúc hát của những người đã thắng cả tử thần.

29/01/2026Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giọng kể của ông Lê Quang Vịnh vẫn rõ, vang, và sáng đến lạ. Mỗi lời ông nói như thắp lại trong người nghe ngọn lửa niềm tin rằng con người có thể bị xiềng thân xác, nhưng không thể giam cầm tinh thần tự do.

Ông Lê Quang Vịnh, người từng mang án tử hình, có 8 năm bị giam trong chuồng cọp, nay vẫn hát được trọn vẹn khúc ca của đời mình. Mỗi lời ông cất lên, như một nhịp đập của lịch sử còn sống.

CỬA SẮT MỞ RA LÀ ĐÒN ROI

Ông kể: "Ngày 20.7.1962, tức là tròn 11 tháng sau ngày tôi bị bắt. Ăn xong, chưa kịp uống nước thì chúng tôi đã bị lôi ra xe. Chiếc xe bít bùng hú còi inh ỏi, chạy thẳng ra cầu tàu rồi lùa chúng tôi lên tàu".

Ông Vịnh nhớ lại chuyến tàu ấy chở nhiều anh em hoạt động bí mật, công khai bị bắt, trong đó có cả những tử tù như ông. Trên tàu, cũng có một số người từng ở tù Côn Đảo nhiều năm, sau bị đưa trở lại Chí Hòa vì một lý do nào đó, giờ lại bị giải ra đảo lần nữa. "Chúng tôi hoàn toàn chưa quen biết nhau", ông nói và kể tiếp: "Nhưng không hiểu sao lại trò chuyện rất thân mật, gần như chẳng có một chút e dè nào cả".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn