Chặt đứt cánh tay bị thương, một tay ôm bộc phá diệt lô cốt
Bị đạn bắn gãy nát cánh tay phải khi đang ôm khối bộc phá 12kg, La Văn Cầu nén chịu đau đớn tột cùng, nhờ đồng đội chặt đứt phần tay lủng lẳng để tiếp tục lao lên giật nổ hỏa điểm địch.
Sau chiến công tiêu diệt hỏa điểm ban đầu, trận đánh Đông Khê vẫn tiếp tục diễn ra vô cùng giằng co và đẫm máu. Quân Pháp dốc toàn lực cố thủ trong căn cứ hầm ngầm chắc chắn. La Văn Cầu tiếp tục nhận lệnh ôm khối bộc phá nặng 12kg – hỏa khí quyết định để công phá lô cốt chính của đồn địch.
Khi ông ôm bộc phá rượt đuổi theo mục tiêu dưới làn đạn chéo của đối phương thì bất ngờ một loạt đạn đại liên quét qua. Một viên đạn găm thẳng vào má làm ông choáng váng, viên khác tàn phá nặng nề cánh tay phải khiến nó gãy nát nham nhở. Cơn đau xé thịt nát xương khiến người chiến sĩ trẻ ngất đi ngay trên chiến trường khói lửa. Khi tỉnh lại, đầu óc quay mòng mòng vì mất máu, ông nhận ra cánh tay phải của mình chỉ còn dính lủng lẳng với cơ thể bằng một vạt da mỏng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, La Văn Cầu hiểu rõ nếu ông rút lui về tuyến sau điều trị thì khối bộc phá sẽ không tới được mục tiêu, cản trở bước tiến của toàn đơn vị và đánh mất thời cơ vàng. Ông gắng sức bò lại gần chiến sĩ Nông Quốc Việt đang núp sau chiến hào và kiên quyết yêu cầu: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn đánh tiếp!". Nhìn đồng đội đau đớn, người bạn chiến đấu không lỡ tay, nhưng trước sự thúc giục dữ dội và ý chí đinh thép của La Văn Cầu, Nông Quốc Việt đã phải dùng dao gọt nứa chặt đứt phần da dính còn lại.
Không một tiếng khóc than, nén cơn đau tột cùng, La Văn Cầu dùng tay trái kẹp chặt khối bộc phá 12kg vào nách, dồn toàn bộ sức lực còn lại bò tiếp lên phía trước. Ông tiến sát chân lô cốt địch, giật dây nổ rồi lăn mình xuống hố đạn pháo. Khối bộc phá nổ tung, phá hủy hoàn toàn công sự địch, mở đường cho quân ta giải phóng Đông Khê.



