CHẤT “VÀNG MƯỜI” CỦA NGƯỜI CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NƠI ĐẤT ĐỎ

Trong căn nhà khang trang, ấm áp, người cựu binh sinh năm 1955 khẽ châm tuần trà, thả ánh nhìn xa xăm về những tháng năm tuổi trẻ. Tháng 5/1976, khi đất nước vừa bước qua khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên Đặng Văn Đoàn rời quê hương Tịnh Minh (Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) tình nguyện gia nhập lực lượng dân công hỏa tuyến, ngược lên đại ngàn Tây Nguyên. Điểm dừng chân của ông và đồng đội thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong Quảng Ngãi là vùng biên giới heo hút ở huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum. Nhiệm vụ của họ khi ấy là rà phá bom mìn, hồi sinh những vạt rừng cháy sém và đánh thức vùng đất chết để đón người dân đi xây dựng kinh tế mới.
Gần ba năm bám trụ nơi bìa rừng, cái đói, cái rét và những cơn sốt rét rừng tàn khốc thử thách sức chịu đựng của con người đến tận cùng. Làn da tái bủng, mái tóc xanh dày của những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi cứ thế rụng dần theo từng cơn rét run bần bật. Thế nhưng, giữa chốn thâm sơn cùng cốc ấy, chưa một ai chùn bước.
“Lời Bác Hồ căn dặn năm xưa: ‘Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên làm’ đã ăn sâu vào máu thịt chúng tôi. Những lúc gian nan nhất, anh em chỉ biết nhìn nhau, lấy niềm tin ngày mai tươi sáng làm ngọn lửa sưởi ấm để bước tiếp”, ông Đoàn bồi hồi nhớ lại.
Năm 1979, ông trở về quê hương. Đất đai cằn cỗi, mấy sào ruộng nước dẫu có đổ bao mồ hôi cũng chẳng đủ đắp đổi qua ngày. Không cam chịu cảnh đói nghèo dai dẳng, bản lĩnh của người cựu thanh niên xung phong một lần nữa thôi thúc ông nhổ neo. Ông đưa vợ con dắt díu nhau vào Bình Phước lập nghiệp.
Những ngày đầu trên vùng đất mới, để bám trụ, vợ chồng ông phải đi làm thuê gặt mướn cho các nhà vườn. Khi bóng tối buông xuống, thay vì ngả lưng sau một ngày rã rời, ông lại chong đèn thức thâu đêm bên bễ lò rèn lửa đỏ. Có những đêm đông sương lạnh buốt, một mình ông cởi trần quai búa. Tiếng đe búa chát chúa vang lên xé toạc màn đêm, từng giọt mồ hôi mặn chát rơi xèo xuống thanh sắt đang đỏ rực. Trong ánh lửa bập bùng ấy, người ta thấy hắt lên gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt lại sắc lẹm, kiên định một ý chí không đầu hàng số phận.



