Châu Thị Hòe - Sáu người mẹ trong một mái nhà
Gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lành ở An Bình, Dĩ An (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh, trước đây thuộc tỉnh Bình Dương) là một trong những gia đình có truyền thống cách mạng đặc biệt. Trong dòng họ có 6 Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, nhiều liệt sĩ, cán bộ cách mạng và cơ sở nuôi giấu cán bộ hoạt động trong hai cuộc kháng chiến. Những câu chuyện của gia đình được người con gái là bà Châu Thị Hòe lưu giữ và kể lại như một phần ký ức không thể phai mờ của vùng đất Dĩ An anh hùng.
Trong căn nhà nhỏ ở An Bình, bà Châu Thị Hòe vẫn nâng niu từng tấm bằng Tổ quốc ghi công, từng bức ảnh đã ngả màu thời gian.
Mỗi tấm ảnh là một người thân.
Mỗi cái tên là một câu chuyện.
Bà thường nói:
"Gia đình tôi không đếm bằng gia phả, mà đếm bằng những người đã ngã xuống vì Tổ quốc."
Ông ngoại của bà là Vương Hưng Phán.
Suốt nhiều năm, ông bí mật đào hầm, nuôi giấu cán bộ cách mạng ngay trong nhà.
Có lần bị địch phát hiện, ông bị bắt và tra tấn dã man.
Dù chịu nhiều cực hình, ông vẫn không khai báo một lời về cơ sở cách mạng.
Không chỉ ông ngoại.
Đến thế hệ của mẹ Nguyễn Thị Lành, cả gia đình tiếp tục tham gia kháng chiến.
Người làm giao liên.
Người nuôi giấu cán bộ.
Người trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Chiến tranh kéo dài cũng là lúc những tờ giấy báo tử lần lượt được gửi về.
Mỗi lần nhận tin người thân hy sinh, cả gia đình lại nén đau thương để tiếp tục làm nhiệm vụ.
Bà Châu Thị Hòe nhớ mãi hình ảnh mẹ mình.
Buổi tối, sau khi lo bữa cơm cho gia đình, mẹ lại chuẩn bị gạo, thuốc men và quần áo để tiếp tế cho lực lượng cách mạng.
Có hôm địch lùng sục cả xóm.
Mọi người đều thấp thỏm.
Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
Bà Hòe kể:
"Mẹ tôi bảo, nếu mình sợ thì cán bộ biết trốn vào đâu."
Điều khiến nhiều người xúc động nhất là trong dòng họ ấy, có tới sáu người mẹ được Nhà nước phong tặng và truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Đó không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là minh chứng cho sự hy sinh to lớn của biết bao thế hệ vì độc lập dân tộc.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Châu Thị Hòe là người gìn giữ những kỷ vật của gia đình.
Mỗi khi có đoàn học sinh đến thăm, bà lại mở chiếc rương gỗ cũ, lấy ra những tấm ảnh và kể về từng người.
Không phải để nhắc lại nỗi đau.
Mà để nhắc mọi người rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mất mát.
Bà thường kết thúc câu chuyện bằng một lời nhắn nhủ:
"Các bác, các chú ngày xưa cầm súng giữ nước. Các cháu hôm nay hãy cầm tri thức để xây dựng đất nước."



