Châu Văn Mẫn – Từ Chú Bé Gác Cổng Đến Trung Tướng Đầu Ngọn Lửa
Châu Văn Mẫn – Từ Chú Bé Gác Cổng Đến Trung Tướng Đầu Ngọn LửaCâu chuyện của Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Châu Văn Mẫn không chỉ là một bản hùng ca giữa thời loạn lạc, mà còn là một minh chứng sống động cho sức mạnh của ý chí, lòng yêu nước và khát khao không khuất phục. Từ một cậu bé chỉ mới 14 tuổi, gánh trên vai nỗi đau của quê hương bị tàn phá, ông đã dấn thân vào con đường cách mạng với lòng quả cảm phi thường – và rồi đi đến đỉnh cao của sự nghiệp bằng chính đôi chân, trái tim và khối óc của mình.
Ngọn lửa yêu nước bùng lên giữa đất rừng Tây Nguyên
Ông Châu Văn Mẫn sinh năm 1955 tại xã Bình Sa, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam – vùng đất gắn liền với nhiều tên tuổi lẫy lừng của cách mạng. Đầu thập niên 1960, gia đình ông bị cưỡng bức lên vùng sâu của Đắk Lắk, giữa nơi rừng thiêng nước độc, do bị liệt vào thành phần "nguy hiểm" dưới thời Ngô Đình Diệm. Nhưng ngay cả nơi tưởng như bị lãng quên đó, chiến tranh vẫn không buông tha: giặc càn quét, đốt sạch nhà cửa, đẩy gia đình ông vào cảnh khốn cùng.Tận mắt chứng kiến bom đạn cướp đi mạng sống của bà nội và hai đứa cháu nhỏ, ông Mẫn – khi ấy chỉ là một thiếu niên – đã nuôi lòng căm thù giặc sục sôi. Không đợi ai khuyên nhủ, ông tự nguyện tham gia cách mạng. Nhiệm vụ đầu tiên là theo dõi xe địch trên QL21, nắm tình hình các đồn điền. Cậu bé gầy nhom ấy đã căng mắt đếm từng chiếc xe, lặng lẽ ghi chép, rồi băng rừng lội suối để đưa báo cáo ra hộp thư bí mật. Không ai huấn luyện, không ai dạy bảo – chỉ có lòng quyết tâm và sự kiên cường tự rèn.
Thép đã tôi trong ngục tối
Năm 1970, khi đang thực hiện nhiệm vụ xây dựng cơ sở cách mạng trong vùng địch, ông bị bắt. Hơn 3 năm sau đó là chuỗi ngày sống giữa ngục tù Buôn Ma Thuột rồi Côn Đảo, nơi ông phải hứng chịu đủ mọi kiểu tra tấn: đánh đập, điện giật, xích chân, bỏ đói… Hậu quả để lại là bệnh tim, cơ thể thương tích, một cuộc đời không lúc nào hết đau nhức.Nhưng trong nơi địa ngục trần gian ấy, thay vì gục ngã, ông lại bền bỉ học tập, âm thầm tôi luyện bản thân, tin rằng sẽ có ngày trở về – và ngày đó, ông phải sẵn sàng để tiếp tục chiến đấu, không chỉ bằng vũ khí mà bằng trí tuệ.
Từ người giữ cổng đến trung tướng của nhân dân
Sau ngày đất nước thống nhất, khi nhiều đồng đội lựa chọn về quê hương đoàn tụ, ông Mẫn lại xin ở lại Côn Đảo, nơi từng là ngục tù tra tấn ông, để bắt đầu từ đầu. Làm bảo vệ cổng rồi văn thư, ông tự học đánh máy bằng chiếc máy chữ cũ của địch để lại. Rồi dần dần, bằng sự cố gắng phi thường, ông vươn lên làm Phó văn phòng Ty an ninh, rồi Phó Công an huyện Côn Đảo.Không dừng lại ở đó, ông tiếp tục học lên đại học, thạc sĩ, rồi tiến sĩ – tất cả đều bằng nỗ lực tự thân. Sau này, ông giữ chức Giám đốc Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, rồi được điều động về Trung ương làm Phó Tổng cục trưởng phụ trách Tổng cục Xây dựng lực lượng Công an nhân dân (Bộ Công an). Ông được phong hàm Trung tướng – một phần thưởng xứng đáng cho cả cuộc đời bền bỉ.Gửi người trẻ hôm nayỞ tuổi thất thập, ông Châu Văn Mẫn vẫn không ngừng chia sẻ, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ. Ông nói: “Thế hệ của chúng tôi đã sống, học và cống hiến giữa chiến tranh. Các bạn hôm nay có điều kiện hơn gấp bội, thì càng phải nỗ lực gấp mười. Hãy học thật, sống tử tế, tránh xa tệ nạn và luôn mang trong tim khát vọng cống hiến cho đất nước”.
Tên nhân vật: Trung tướng Châu Văn Mẫn
Năm sinh: 1955
Quê quán: Xã Bình Sa (nay là xã Thăng Trường), TP.Đà Nẵng (trước thuộc huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam)
Nguồn: Tổng hợp, báo Thanh Niên điện tử


